việc trốn tránh nó là vốn dĩ của cuộc sống.
Ngày trước mình hay tự nhủ: “trốn tránh một chút cho nhẹ đầu”, nhất là khi gặp áp lực công việc hay chuyện tình cảm. Nhưng dần dần mình nhận ra, trốn tránh không phải lúc nào cũng xấu, quan trọng là mình trốn tránh điều gì và trong bao lâu. Có những lúc, việc tạm thời né đi một cuộc cãi vã, một quyết định lớn… giúp mình có thời gian bình tĩnh lại. Mình thấy trốn tránh cũng là một cách tự bảo vệ, miễn là mình ý thức được sau đó vẫn phải quay lại đối mặt. Thay vì để người khác nói mình yếu đuối, mình tập cho phép bản thân nghỉ ngơi, không ép mình phải mạnh mẽ mọi lúc. Nhưng cũng có những lần mình trốn tránh quá lâu. Ví dụ như chuyện chọn nghề, mình cứ để ba mẹ quyết, nghĩ đơn giản: “trốn tránh trách nhiệm lựa chọn cho nhẹ”. Hậu quả là đi làm rồi mới thấy không hợp, cảm giác bị cuốn vào cuộc sống do người khác sắp đặt, lúc đó mới hiểu trốn tránh cũng là đang giao quyền quyết định cuộc đời cho người khác. Sau vài lần như vậy, mình tự đặt câu hỏi cho bản thân mỗi khi muốn né tránh: - Mình đang trốn tránh cảm xúc tạm thời hay một vấn đề thật sự cần giải quyết? - Nếu tiếp tục tránh, 3 tháng nữa, 1 năm nữa mọi thứ sẽ khác đi không, hay còn tệ hơn? - Mình có đang trốn tránh vì sợ người khác đánh giá, thay vì lắng nghe chính mình? Một điều mình học được là: không ai sống hộ mình. Thay vì để người khác nói mình nên làm gì, ở đâu, yêu ai… mình tập nói lên suy nghĩ của mình, dù ban đầu còn vụng về. Đôi lúc mình vẫn chọn im lặng, nhưng đó là im lặng để lắng nghe, không phải im lặng vì sợ. Nếu bạn cũng hay trốn tránh như mình, thử cho bản thân một khoảng lặng để thành thật với chính mình: bạn đang cần nghỉ ngơi, hay bạn đang để cuộc sống trôi đi theo quán tính của người khác? Trốn tránh không sai, nhưng hãy để nó trở thành khoảng thời gian bạn hiểu mình hơn, chứ không phải là lý do để đánh mất cơ hội và tiếng nói của chính mình.