Lý trí của cảm xúc
Em à,
từng nghĩ mình là người lý trí.
Nhưng rồi anh nhận ra, thứ anh gọi là lý trí khi đó chỉ đang phục vụ cho cảm xúc nhất thời của mình.
Anh dùng suy nghĩ để giải thích nỗi bất an.
Dùng lập luận để che đi sợ hãi.
Và dùng im lặng, hoặc lời nói, để né tránh việc thật sự đối diện với cảm xúc bên trong.
Có những ngày em đi xa, anh ở lại một mình với những cảm giác khó chịu. Trước đây, anh sẽ vội vàng làm điều gì đó: nhắn tin, hỏi han, đòi hỏi, hoặc thu mình lại. Anh tưởng đó là sự chủ động.
Nhưng hoá ra, chỉ là anh không chịu nổi việc phải ngồi yên với chính mình.
Gần đây, anh thử không làm gì cả.
Anh để cảm xúc ở đó.
Không đẩy đi. Không diễn giải. Không biến nó thành quyết định.
Và anh nhận ra: Sau cơn bão là biển lặng.
Lúc đó anh mới hiểu:
anh đã trôi theo cảm xúc của chính mình quá lâu.
Và có lẽ… anh vừa học được cách để trở thành một người đồng hành.
#tusu #tanvan #chualanh #truongthanh
Trong cuộc sống, tôi cũng từng trải qua những khoảnh khắc giống như trong bài viết này, khi cảm xúc dâng trào nhưng lý trí lại bị chi phối bởi những cảm xúc ấy. Lúc trước, mỗi lần cảm thấy bất an hay cô đơn, tôi thường cố gắng giải thích, biện minh hoặc thậm chí né tránh cảm xúc bằng cách bận rộn hoặc giữ im lặng, nhưng thực chất là tránh đối diện với bản thân mình. Tuy nhiên, khi thử dừng lại, không hành động vội vàng và để cảm xúc thật sự được tồn tại, tôi cảm nhận được một trạng thái bình yên diễn ra dần bên trong. Không đẩy cảm xúc ra xa, không vội vàng tìm cách giải quyết hay làm biến đổi nó, chỉ đơn giản là lắng nghe và chấp nhận. Điều này không chỉ giúp tôi hiểu rõ hơn về cảm xúc của mình mà còn giúp cải thiện sự tự chủ trong suy nghĩ và hành động. Sự đồng hành giữa lý trí và cảm xúc không có nghĩa là đè nén hay xóa bỏ cảm xúc mà là hòa hợp, để lý trí làm người khách quý giúp phân tích và xử lý chứ không phải là người làm chủ bị cảm xúc điều khiển. Việc nhận thức và tập trung vào cảm xúc bên trong như tác giả chia sẻ giúp tôi nhận ra rằng sự trưởng thành không phải là biết kiểm soát cảm xúc một cách lạnh lùng mà là biết cách chấp nhận và đồng hành cùng cảm xúc một cách chân thành. Nếu bạn cũng từng có cảm giác như "trôi theo cảm xúc của chính mình quá lâu", hãy thử dành thời gian ngồi yên với bản thân, lắng nghe cảm xúc mà không cần thay đổi chúng ngay lập tức. Thời gian sẽ giúp cảm xúc lắng xuống như "sau cơn bão là biển lặng", và lúc đó, bạn sẽ tìm thấy sự bình yên và lý trí thật sự của mình. Đó là một hành trình không dễ dàng nhưng vô cùng xứng đáng, giúp ta trưởng thành và hiểu rõ bản thân hơn từng ngày.
