Ông Hoàng Nam Tiến từng hỏi cha mình rằng

Ông Hoàng Nam Tiến từng hỏi cha mình - Thiếu tướng Hoàng Đan rằng:

- Ba đã mất bao nhiêu người lính suốt cuộc đời mình?

Ông Hoàng Đan nghĩ một lúc lâu rồi trả lời: Ba không tính chính xác được. Nhưng có lẽ dưới quyền ba, ba đã mất 30.000 quân.

Sau này, ông Hoàng Nam Tiến trả lời phỏng vấn: Thế nên, năm 2015, khi xây dựng chiến lược về xuất khẩu phần mềm cho FPT Software, tôi đã hạ bút đặt quyết tâm: "F-Soft sẽ phải có 30.000 nhân viên vào năm 2020".

Hiện nay tôi đã có 16.000 nhân viên. 3 năm nữa tôi sẽ có 30.000 nhân viên như tôi đã tự hứa với mình.

Có rất nhiều người hỏi tôi về con số 30.000 đó, và tôi trả lời: "Tôi muốn tự đặt cho mình một thứ vừa là trách nhiệm, vừa là sứ mệnh, vừa là thử thách. Ba tôi đã mất đi 30.000 lính suốt đời binh nghiệp của ông. Là con trai ông, tôi sẽ có nhiệm vụ đưa 30.000 bạn trẻ ra nước ngoài, cùng làm việc và cạnh tranh với những tập đoàn hàng đầu. Đó thực chất cũng là một "cuộc chiến" khác: cuộc chiến góp phần thay đổi số phận của dân tộc này.

30.000 nhân viên của tôi sẽ không phải cầm súng, không phải đổ máu và phải trả giá bằng sinh mạng của mình. Vì tôi tin, bàn tay cầm đũa ăn cơm được thì cũng gõ bàn phím được. Bàn tay bóp cò súng được thì cũng bấm chuột được. Đất nước này không cần thêm bất kì cuộc chiến tranh nào nữa".

2025/7/31 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmMỗi lần nhìn lại bức ảnh ghép đen trắng của Thiếu tướng Hoàng Đan và vợ, rồi ảnh ông Hoàng Nam Tiến trẻ tuổi mặc vest nghe điện thoại bàn ở văn phòng ngày 12/4/1993, mình luôn nghĩ đây không chỉ là những khoảnh khắc lịch sử, mà là cả một hành trình dài của một gia đình gắn với số phận đất nước. Người ta thường nhắc đến Thiếu tướng Hoàng Đan như một người lính, một vị chỉ huy đã đi qua chiến tranh, nhưng phía sau ông còn có người vợ luôn âm thầm đứng cạnh. Ít ai để ý rằng, để một người lính có thể ra trận, từng bước thăng tiến, đối mặt với mất mát của 30.000 người lính dưới quyền, thì người vợ phải chấp nhận một cuộc đời đầy lo âu, chờ đợi và chấp nhận khả năng mất đi người mình thương bất cứ lúc nào. Nếu không có sự kiên định và bao dung của người phụ nữ ấy, có lẽ câu chuyện về Thiếu tướng Hoàng Đan đã khác. Khi đọc chia sẻ của ông Hoàng Nam Tiến, mình thấy rõ bóng dáng của cả cha và mẹ ông trong quyết tâm đặt mục tiêu 30.000 nhân viên FPT Software. Con số 30.000 ấy không chỉ là bản đồ chiến lược kinh doanh, mà còn là cách ông trả lời cho quá khứ của gia đình: ba mình mất 30.000 người lính, thì mình sẽ tạo ra 30.000 cơ hội cho thế hệ trẻ Việt Nam đi ra nước ngoài làm việc, cạnh tranh sòng phẳng bằng tri thức. Nhìn lại bức ảnh ngày 12/4/1993, thời điểm ông Tiến còn rất trẻ, đang nghe điện thoại bàn giữa một văn phòng đơn sơ, mình có cảm giác đó là hình ảnh của một "cuộc chiến" mới. Không còn tiếng súng, mà là tiếng gõ bàn phím, tiếng chuông điện thoại, những cuộc họp, những đêm thức trắng để ký được hợp đồng phần mềm đầu tiên. Nếu như Thiếu tướng Hoàng Đan và vợ đã đi qua thời chiến với nỗi lo đạn bom, thì thế hệ sau lại đi qua thời bình với áp lực hội nhập, sợ bị tụt lại phía sau trong thế giới công nghệ. Điều mình thích nhất trong câu chuyện này là cách ông Tiến liên hệ giữa bàn tay cầm đũa, bóp cò súng và bấm chuột. Đó là một thông điệp rất đời thường: những bàn tay từng cầm vũ khí để bảo vệ Tổ quốc thì nay hoàn toàn có thể cầm chuột, gõ phím để xây dựng một Việt Nam khác – hiện đại hơn, công nghệ hơn. 30.000 người lính ngày xưa là con số gắn với mất mát, nhưng 30.000 nhân viên công nghệ ngày nay lại là con số của hi vọng. Mình nghĩ, khi tìm hiểu về Thiếu tướng Hoàng Đan và vợ, điều đáng học không chỉ là những chiến công hay chức vụ, mà là cách cả gia đình ông chuyển hóa nỗi đau chiến tranh thành động lực cho thế hệ sau. Nếu bạn đang làm trong ngành công nghệ, hay đơn giản là đang loay hoay tìm đường cho riêng mình, câu chuyện này như một lời nhắc rằng mỗi thế hệ đều có "cuộc chiến" riêng. Có người chiến đấu ngoài mặt trận, có người chiến đấu trong lĩnh vực tri thức, nhưng điểm chung là đều muốn thay đổi số phận của dân tộc theo cách tốt hơn. Đất nước này không cần thêm một cuộc chiến tranh nào nữa, nhưng rất cần thêm những cuộc "chiến đấu" dạng khác: chiến đấu để không bỏ lỡ thời đại số, chiến đấu để người trẻ Việt Nam đủ tự tin đi ra thế giới, chiến đấu để những mất mát của quá khứ không vô nghĩa. Và đằng sau mỗi cuộc chiến như thế, mình tin vẫn sẽ có những người cha, người mẹ như vợ chồng Thiếu tướng Hoàng Đan, lặng lẽ làm chỗ dựa cho con đi tiếp.