Thay vì làm trong 30 ngày hãy làm chỉ 2 ngày ✅️
Elon Musk trả lời một câu khiến cả Lior Pozin phải ngừng lại và giật mình.
Đại ý là thế này:
“Nếu bạn cho bản thân 30 ngày để dọn nhà, việc đó sẽ mất 30 ngày. Nhưng nếu chỉ cho mình 2 tiếng, rất có thể bạn vẫn sẽ làm được trong 2 tiếng.”
Anh founder & CEO của AutoDS ấy phải dừng lại mấy giây và say Wow trước thông điệp đơn giản mà nhiều tầng ý nghĩa phía sau.
Và cũng chỉ một câu thôi đó thôi nhưng thật sự như một cú “hit” mình.
Bởi càng nghĩ mình càng thấy nó không chỉ nói về việc dọn nhà. Nó nói về cách chúng ta đang trì hoãn cuộc sống của mình.
Rất nhiều việc trong đời không thật sự cần nhiều thời gian đến thế. Chúng chỉ phình to ra vì ta cho phép chúng chiếm quá nhiều không gian trong đầu mình.
Một email có thể trả lời trong 5 phút nhưng ta để nó nằm đó cả tuần. Một cuộc gọi có thể thực hiện ngay nhưng ta cứ hẹn “để mai”. Một việc nhỏ có thể xử lý trong buổi sáng nhưng cứ bị đẩy từ ngày này sang ngày khác, cho đến khi nó không còn là một việc nhỏ nữa mà trở thành một cục nợ tinh thần.
..
Mình nói điều này không phải vì mình đã xử lý xong hoàn toàn sự trì hoãn của bản thân.
Thật ra đến bây giờ mình vẫn còn những việc như vậy.
Có những thứ mình biết rõ có thể làm ngay và luôn, nhưng cuối cùng vẫn để đó. Nó không biến mất. Nó chỉ nằm im, tích bụi rồi âm thầm lấy đi năng lượng của mình mỗi lần mình nhớ tới.
Và có lẽ đây mới là điều đáng sợ nhất của trì hoãn. Nó không chỉ làm chậm kết quả. Nó còn làm nặng tâm trí.
Mỗi việc chưa làm xong giống như một tab đang mở trong đầu. Nhìn thì nhỏ và hầu như còn chẳng để ý tới, nhưng khi mở quá nhiều tab thì hệ thống nào cũng chậm lại.
..
Điều thú vị là tâm lý học đã nghiên cứu chuyện này khá lâu rồi.
Trong công trình meta-analysis nổi tiếng năm 2007, giáo sư Piers Steel - người nghiên cứu rất sâu về procrastination - đã tổng hợp hơn 600 mối tương quan nghiên cứu và đưa ra một kết luận rất đáng suy nghĩ:
#Procrastination không đơn thuần là lười biếng. Nó là một dạng thất bại trong tự điều chỉnh bản thân (self-regulatory failure).
Nói đơn giản hơn: Ta không trì hoãn vì không biết việc đó quan trọng. Ta trì hoãn vì bộ não thường ưu tiên cảm giác dễ chịu trước mắt hơn là lợi ích ở tương lai.
Các nghiên cứu sau này về temporal discounting cũng chỉ ra điều tương tự: con người có xu hướng đánh giá thấp giá trị của phần thưởng ở tương lai và ưu tiên sự dễ chịu ngay lúc này.
Vậy nên nhiều khi ta không né công việc.
Ta né cảm giác phải bắt đầu.
Ta né sự mơ hồ.
Ta né cảm giác vụng về.
Ta né khả năng làm chưa tốt.
Ta né việc phải đối diện với chính mình.
Và vì thế mà mình rất nhớ một câu James nói trên School of Hard Knock:
“Procrastination is the assassination of the destination.”
Trì hoãn là kẻ đánh cắp đích đến.
Nghe mạnh nhưng thật sự rất đúng. Bởi destination hiếm khi bị kéo xa vì một quyết định sai lầm lớn. Nó thường bị bào mòn bởi những lần “để mai”: mai trả lời, mai rồi học, mai hãy quay, mai bắt đầu, mai rồi tính…
Rồi cái “mai” ấy âm thầm kéo dài thành vài tháng, vài năm, thậm chí là một phiên bản cuộc đời mà mình đã không sống hết khả năng của mình.
Và đó là điều câu nói của Elon Musk làm mình phải tỉnh ngộ.
Có khi vấn đề không nằm ở việc mình thiếu thời gian, chẳng qua là mình đang cho công việc quá nhiều thời gian để trì hoãn.
Vậy nên đôi khi cách tốt nhất không phải là đợi thêm cảm hứng, thêm điều kiện hay thêm một ngày đẹp trời, tốt nhất phải là tự đặt cho mình một khung thời gian ngắn hơn và bắt đầu. Chẳng cần hoàn hảo, chẳng cần làm thật lớn, chỉ cần xử lý một việc đang nằm đó quá lâu.
Nếu hôm nay có một việc nào đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu bạn, có lẽ đây cũng là một dấu hiệu nhỏ nhắc nhở:
Đừng cho nó thêm 30 ngày nữa. Hãy thử cho nó 2 tiếng và LÀM ĐI.
Trì hoãn là một thử thách phổ biến mà ai trong chúng ta cũng từng trải qua, và việc xử lý nó không đơn giản chỉ là muốn hay không muốn làm. Cá nhân mình cũng từng rất dễ bị cuốn vào vòng lặp trì hoãn ấy: những việc nhỏ tưởng dễ nhưng cứ kéo dài, càng để lâu càng cảm thấy áp lực và ngột ngạt tinh thần. Câu nói của Elon Musk về việc nếu được giới hạn thời gian làm nhiệm vụ xuống còn 2 tiếng thì ta vẫn hoàn thành được, thực sự là một phát hiện thú vị. Nó như một cú hích nhẹ giúp mình nhận ra rằng vấn đề không phải do thiếu thời gian, mà là do tâm lý mình cho phép công việc được dàn trải quá lâu, tạo cơ hội cho trì hoãn và trì hoãn tiếp. Khi ta tự đặt giới hạn cụ thể và thực tế cho những việc cần làm, ta buộc phải tập trung hơn, bớt đi sự phân tán suy nghĩ. Mình thử áp dụng lời khuyên này cho những việc nhỏ hằng ngày như trả lời email hay dọn dẹp góc làm việc, thay vì để tự do cho thời gian, thường khi bắt tay vào làm chỉ tầm 1-2 tiếng, hiệu quả và sự hài lòng mang lại rất lớn. Quan trọng hơn, nó giúp làm tan đi những "cục nợ tinh thần" - những việc treo lơ lửng trong đầu mà làm ta mệt mỏi. Ngoài ra, nghiên cứu khoa học cho thấy não bộ con người có xu hướng ưu tiên thỏa mãn tức thì, đó chính là lý do ta trì hoãn những việc khó hoặc không tạo hứng thú ngay lúc đó. Việc đặt giới hạn thời gian ngắn, như Elon Musk nói, tạo cảm giác nhiệm vụ có thể hoàn thành nhanh gọn, giảm bớt nỗi lo bắt đầu và sợ sai. Mình cũng nhận thấy rằng khi bắt đầu một việc trong giới hạn 2 tiếng, tâm trí không còn lang thang suy nghĩ đến những lo lắng khác nữa mà hoàn toàn tập trung vào nhiệm vụ. Điều này giúp giảm stress và tăng năng suất rõ rệt. Tóm lại, nếu bạn đang bị trì hoãn một công việc nào đó, hãy thử áp dụng phương pháp đơn giản này: đừng cho phép mình 30 ngày để làm, hãy nghiêm túc thử dành chỉ 2 tiếng tập trung làm thôi. Dù mới bắt đầu, dù chưa hoàn hảo, đó là bước tiến đầu tiên để phá vỡ vòng tròn trì hoãn và tiến gần hơn đến mục tiêu của bạn.
