Mình đã được mẹ dạy nấu chè năm 11 tuổi
Năm con 11 tuổi, mẹ dạy con nấu chè qua điện thoại, để kịp đưa bà nội đi bệnh viện.
Gần 20 năm sau, con lại đứng bếp thay mẹ nấu chè…
để mẹ đưa ông ngoại đi bệnh viện.
Chè vẫn vậy, chỉ là người nấu đã lớn lên rồi…..
Học nấu chè từ mẹ qua điện thoại khi còn nhỏ là trải nghiệm đặc biệt không phải ai cũng có. Tôi nhớ rõ lần đầu tiên mẹ tôi hướng dẫn tôi cách nấu để kịp chuẩn bị khi bà nội phải đi viện. Mặc dù không thể ở bên nhau, nhưng chỉ cần nghe giọng mẹ, tôi cảm nhận được sự gần gũi và được tiếp thêm động lực. Khi lớn lên, tôi đã đứng bếp nấu chè thay mẹ, đặc biệt trong những lúc mẹ phải đưa ông ngoại đi bệnh viện. Cảm giác đứng bếp không chỉ đơn thuần là nấu một món ăn mà còn là sẻ chia trách nhiệm, là cách để giữ gìn những ký ức đẹp đẽ trong gia đình. Chè không chỉ là món ăn ngọt mát, thanh nhã mà còn là biểu tượng của sự gắn bó, yêu thương trong văn hóa truyền thống Việt Nam. Từ Nam Định, nơi mẹ tôi luôn phụ giúp nấu chè cho gia đình và người thân, tôi học được cách tỉ mỉ chọn nguyên liệu, cân chỉnh hương vị với đậu, sương sáo, kem xôi và những nguyên liệu đặc trưng. Việc học nấu chè qua điện thoại cũng giúp tôi nhận ra rằng, dù công nghệ kết nối chúng ta nhanh hơn, nhưng không gì có thể thay thế được tình cảm chân thành và sự kiên nhẫn khi truyền nghề trong gia đình. Đó là những bài học quý giá không chỉ về ẩm thực mà cả về giá trị cuộc sống. Ngày nay, tôi vẫn thường xuyên nấu chè theo công thức mẹ truyền, vừa để thưởng thức, vừa giữ gìn nét văn hóa, đồng thời là cách tôi gửi lời cảm ơn đến mẹ và ông bà đã dạy dỗ, nuôi dưỡng tôi trưởng thành. Chè vẫn là chè, hương vị ấy vẫn vậy, nhưng người nấu đã lớn lên, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, và câu chuyện gia đình trở nên sâu sắc hơn qua từng nồi chè ấm áp.































