GIÁ NHƯ HÔN NHÂN CÓ THỜI HẠN…
Đôi khi tôi tự hỏi…
Giá như hôn nhân cũng giống một bản hợp đồng có thời hạn. Hết một nhiệm kỳ, người ta có quyền ngồi lại để quyết được đổi vợ hoặc chồng : tiếp tục đồng hành hay lựa chọn một con đường khác.
Có lẽ khi ấy, những cuộc ngoại tình sẽ ít đi rất nhiều.
Bởi con người vốn luôn bị hấp dẫn bởi những điều mới mẻ của lạ nhưng người ta vẫn chịu đựng được vì hết nhiệm kỳ lại được đổi mới
. Ai cũng từng có lúc rung động trước một người khác, từng tò mò về một cảm giác khác, một cuộc sống khác.
Nhưng nếu biết rằng phía trước luôn có quyền lựa chọn, có quyền làm mới cuộc đời mình một cách đàng hoàng và tử tế, có lẽ nhiều người sẽ không đánh đổi danh dự, gia đình và lòng tin chỉ vì vài phút cảm xúc nhất thời.
Ngoại tình đau nhất không phải vì hết yêu.
Mà đau vì sự phản bội.
Đau vì một người vẫn muốn giữ mái ấm của mình, nhưng lại lén lút đi tìm cảm giác mới ở một nơi khác.
Thứ giết chết một cuộc hôn nhân không phải là thời gian, mà là sự dối trá kéo dài qua năm tháng.
Có những người không còn yêu nhau, nhưng vẫn có thể chia tay trong văn minh.
Cũng có những người còn yêu nhau, nhưng lại tự tay phá nát tất cả chỉ vì không kiểm soát được lòng tham của chính mình.
Suy cho cùng, thứ con người cần không phải là “đổi mới người bên cạnh”, mà là học cách trân trọng người đang ở cạnh mình trước khi mọi thứ trở thành quá muộn.
Bởi trên đời này, của lạ có thể hấp dẫn đôi mắt.
Nhưng chỉ có sự chân thành mới giữ được một trái tim sắt đá!

























