Lâu lắm mới có dịp thăm lại trường cũ, trường vẫn còn đây, cảnh vẫn còn đây, nhưng bạn bè người thương đâu còn nữa…
Chuyến thăm trường cũ luôn mang lại nhiều cảm xúc lạ lùng, như một hành trình trở về quá khứ đầy hoài niệm. Cảm giác đứng trước cổng trường, nhìn mái ngói đã nhuốm màu thời gian, nghe tiếng gió thổi nhẹ qua hàng Đừa mướt mát, khiến tâm trí mình chợt nhớ lại những ngày tháng học trò trong trẻo. Trong những khoảnh khắc đó, không chỉ là cảnh vật vẫn còn đó mà còn là cảm giác thầm lặng khi nhận ra bạn bè, người thương năm ấy giờ đã mỗi người một phương. Tiếng trống đưa vang lên trong trí nhớ như nhắc nhở về những buổi học, những buổi sinh hoạt đoàn, và cả những ước mơ ngây thơ của tuổi trẻ. Mình nhớ những bước đi chậm rãi trên sân trường, từng góc nhỏ nơi mình từng trải qua bao kỷ niệm vui buồn. Hàng Đừa rợp bóng mát là chứng nhân cho biết bao lần tụ tập, tán gẫu. Gió thổi qua khiến mọi thứ như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài, Chuyến về thăm trường cũ không chỉ là dịp để nhìn lại mà còn là cơ hội để trân trọng quá khứ, hiểu thêm về bản thân và những thay đổi của cuộc sống. Nếu bạn có dịp, hãy dành thời gian để đến thăm lại trường cũ, chắc chắn bạn sẽ tìm thấy trong đó những cảm xúc thật sự quý giá mà chỉ nơi đây mới có.


























