Thứ thuộc về mình dẫu buông tay rồi vẫn quay vềThứ
Đời người như hoa bồ công anh, trông có vẻ tự làm nhưng không tự chọn được hướng gió.
Đã trưởng thành rồi, ta học cách mỉm cười và bước tiếp. Không phải vì đã quên, mà vì hiểu rằng có những con đường dù đã đi qua, đôi chân vẫn nhớ. Có những người dù đã rời xa, trái tim vẫn mang theo hình bóng. Nhớ không phải để quay lại, mà để biết mình đã từng sống thật.
Mèo yêu cá nhưng chẳng biết bơi. Cá thích giun nhưng không thể lên bờ. Cuộc đời cũng vậy, bày ra trước mắt ta nhiều điều khiến lòng rung động, nhưng không phải thứ gì rung động cũng có thể chạm tay. Có những mong cầu sinh ra đã không cùng một hướng.
Sợ bóng tôi thì bật đèn. Nhung nhớ thì can đảm liên lạc. Mệt mỏi thì cho phép tôi dừng lại. Cô đơn thì học cách tự ôm lấy chính mình. Và khi yếu mềm quá, hãy nhớ quay về nơi có cha mẹ, nơi yêu thương chưa từng đòi hỏi ta phải mạnh mẽ.
Đường không thông, ta đi đường vòng. Tâm không thuận, ta thử buông bớt một niệm. Tình đã nhạt, thì học cách tùy duyên mà chấp nhận. Không phải vì cam đau, mà vì hiểu rằng ép giữ cũng không làm hoa nở lâu hơn.
Có những việc, cố gắng rồi cũng sẽ qua. Có những người, nhẫn nhịn rồi cũng sẽ phai. Có những nỗi đau, không cần quên, chỉ cần mỉm cười là đủ nhẹ. Có những trái tim, càng đi qua tổn thương lại càng học cách đứng vững.
Hôm nay rồi sẽ thành hôm qua. Chuyện khiến ta nghẹt thở lúc này, mai nhìn lại đã nhỏ hơn. Chuyện tưởng không vượt nổi trong năm nay, vài năm sau chỉ còn là một kỷ niệm lặng lẽ. Thời gian không xóa hết mọi thứ, nhưng nó dạy ta đặt chúng vào đúng chỗ.
Mỗi người là một cuốn sách dài của riêng mình. Khi mệt mỏi, hãy tự nhắc rằng hôm nay rồi sẽ trôi qua, ngày mai vẫn còn cơ hội bắt đầu lại. Thứ thuộc về tôi, buông tay rồi vẫn sẽ quay về. Thứ không thuộc về tôi, giữ chặt cũng không thể nguyên vẹn.
Đời người như hoa bồ công anh, trông có vẻ tự do nhưng không tự chọn được hướng gió. Có những điều không phải ta không để tâm, mà là để tâm cũng không thể đổi thay.
Đã trưởng thành rồi, hãy mỉm cười bước tiếp. Dẫu đời còn nhiều gập ghềnh, cũng đừng quên nếm một chút ngọt lành hiếm hoi. Bởi khi nước đã đến tận cùng sẽ hóa thành thác, và khi con người đến cùng, đó là khi bắt đầu một lần hồi sinh.
Chỉ cần trong tim còn giữ một niệm thiện, bạn tin không, niềm vui sớm muộn cũng sẽ tìm thấy đường ghé thăm bạn. #tamlinh #phongthuylamvy #tinhthuc #xuhuong

