[ Nhân duyên vợ chồng ]

Duyên đến sẽ hợp, duyên hết sẽ tan.

Đau khổ từ tâm sinh ra.

Muốn diệt được đau khổ trong tâm, hãy thật tĩnh lặng để nhìn thấy nó ( tâm )

Hãy hỏi nó ( tâm ) đang cần điều gì?

Điều nó đang cần, ở hiện tại với hoàn cảnh của chính ta có đáp ứng được hay không, nếu chính ta không đáp ứng được yêu cầu của nó ( tâm ) hãy hỏi lại nó ( tâm ), cần điều đó để làm gì, nếu không đạt được điều đó, bước tiếp theo nó ( tâm ) sẽ làm gì?

Ví dụ: Tâm anh chị đang muốn chấm dứt mối quan hệ mập mờ của chính mình, nhưng loay hoay mãi không thể nào dứt ra được.

Vậy, bước tiếp theo, anh chị cần hỏi lại nó( tâm của mình), có sẵn sàng đón nhận quả đắng sắp tới diễn ra hay không?

Tai tiếng thị phi, gia đình tan nát, tài sản nợ nần chia đôi, con cái mỗi đứa mỗi nơi, gia đình từ mặt, và cuối cùng người anh chị thương yêu cũng không dám kề bên mình.

Tất cả những cảnh này, sẽ diễn ra, trong tương lai.

Tương lai, chính là ngày hôm sau, sau khi kết thúc hôm nay.

Phải thật tĩnh lặng để tìm và trả lời các câu hỏi của tâm mình, anh chị.

A DI ĐÀ PHẬT.

1/25 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmHồi trước, mỗi lần nhìn thấy hình ảnh bàn tay cầu nguyện, mình chỉ thấy đó là một kiểu tạo dáng chụp hình cho đẹp. Sau này, khi trải qua những khủng hoảng trong nhân duyên vợ chồng, mình mới hiểu sâu hơn ý nghĩa của khoảnh khắc chắp tay, lần từng hạt trong chuỗi hạt cầu nguyện. Có một thời gian mình stress nặng vì mối quan hệ mập mờ ngoài hôn nhân. Trong thâm tâm, mình biết đó là điều sai, nhưng để dứt ra thì mình không đủ can đảm. Tối nào cũng nằm suy nghĩ, đầu óc quay cuồng. Tình cờ một hôm, mình thấy lại bức hình một bàn tay đang giữ chuỗi hạt cầu nguyện, các hạt nâu xen lẫn xanh lá, có mặt dây chuyền màu vàng nhỏ xíu nhưng nhìn rất bình yên. Không hiểu sao lúc đó mình chỉ muốn thử ngồi yên, chắp tay lại và hỏi thẳng vào lòng mình. Mình bắt đầu tập một thói quen rất đơn giản: mỗi ngày 5–10 phút, chỉ nhìn vào hai bàn tay của mình – giống như hình ảnh bàn tay cầu nguyện – rồi hít sâu, thở chậm. Mình hỏi tâm mình đúng những câu như trong bài viết: "Mày đang cần điều gì? Cần người đó để làm gì? Nếu mai này mất hết – gia đình, con cái, danh dự – mày có chịu nổi không?". Ban đầu, mình còn né tránh, nhưng cứ kiên trì như vậy, câu trả lời dần rõ hơn. Khi bạn nhìn hình ảnh bàn tay cầu nguyện, hãy thử đừng chỉ nhìn cho đẹp. Hãy xem đó như một lời nhắc: dừng lại vài phút, nắm hai tay lại hoặc cầm một vật gì đó như chuỗi hạt, rồi quay về gửi câu hỏi vào chính trái tim mình. Không cần phải là người tu hành mới làm được, chỉ cần bạn thực sự muốn lắng nghe nội tâm. Mỗi lần cảm thấy lòng rối bời, mình lại nhớ đến hình ảnh bàn tay cầu nguyện – những ngón tay chụm lại, các hạt nâu và xanh lá mềm mại trên tay – như một biểu tượng của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng duyên đến rồi cũng có thể đi, chấp nhận rằng tương lai là kết quả từ lựa chọn ngày hôm nay. Nhờ vậy, mình bớt trách móc, bớt hoảng loạn, và dần đủ bình tĩnh để đưa ra quyết định sáng suốt hơn cho chính nhân duyên vợ chồng của mình. Nếu bạn cũng đang băn khoăn về con đường phía trước, hãy thử kiếm cho mình một hình ảnh bàn tay cầu nguyện mà bạn thấy có cảm hứng, lưu vào điện thoại. Mỗi lần rối, mở lên xem, hít sâu vài hơi, rồi hỏi tâm mình: "Muốn gì, và sẵn sàng trả giá đến đâu?". Biết đâu, từ khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé đó, bạn sẽ tìm được câu trả lời mà bấy lâu nay mình lẩn tránh.