Gửi con trai Xì Trum 🌿
Đôi khi mẹ thấy mình như đang bị nhốt trong một nhà tù mang tên trách nhiệm. Có những lúc mẹ chỉ muốn trốn đi thật xa, đến một nơi chỉ có mẹ và con, không ai làm tổn thương chúng ta được. Nhưng mẹ biết… mẹ không thể. Vì trên vai mẹ vẫn còn quá nhiều gánh nặng, còn bao điều mẹ phải lo toan.
Có những ngày, mẹ mệt mỏi đến kiệt sức. Mẹ xa con, xa ông bà, xa những người mẹ yêu thương nhất. Mẹ chọn sống thật tốt với mọi người, chỉ mong nhận lại một chút tử tế. Nhưng rồi mẹ hiểu… cuộc đời đâu phải lúc nào cũng như mình mong. Con người ta có thể tỏ ra yêu quý mẹ trước mặt, nhưng sau lưng lại sẵn sàng lạnh lùng, thậm chí quay lưng khi động chạm đến lợi ích của họ.
Hôm nay, mẹ thấy lòng nặng trĩu. Mẹ tự hỏi:
“Nếu một ngày mẹ chẳng còn tiền, chẳng còn rực rỡ, liệu có còn ai thật lòng ở bên mẹ không?”
Trum ạ, đôi khi mẹ thấy mình thật thành công – vì mẹ đã nỗ lực không ngừng, vượt qua biết bao khó khăn. Nhưng cũng có lúc mẹ nhận ra, thứ mẹ sở hữu chỉ là… sự cố gắng. Cuối cùng, mẹ vẫn chỉ là một người đàn bà tha hương, bươn chải nơi đất khách quê người, gắng giữ cho mình một trái tim tử tế, một tấm lòng thiện lương, dù cuộc đời nhiều va vấp.
Con hãy luôn tự hào về mẹ nhé. Bởi từng điều mẹ làm, từng giọt mồ hôi mẹ rơi… đều là vì chúng ta. Và mẹ tin, chỉ cần mẹ còn giữ được sự chân thành, tử tế, và lòng thương người – thì mẹ vẫn giàu có theo cách của riêng mình.
Và mẹ tin sẽ có những người yêu thương và tử tế với mẹ thật lòng 🍃

































