Bỏ đi hết một ngày
Ta bỏ đi hết một ngày của thế giới này, chẳng phải để lang thang, chỉ là để mướn một căn phòng có cửa sổ, ngồi trong đó, ta tắt đi biết bao nhiêu là thứ, tắt điện thoại, tắt tiếng rộn ràng, tắt sự bận rộn, tắt những ủ rũ của công việc, tắt luôn người thương đi một khoảng, tắt tổng thể các mối quan hệ bè bạn, còn ta thôi, bỗng một ngày ta muốn cô đơn ...
Vài cuốn sách mang theo của Hakumi, tính đọc nhưng lại thôi, bài nhạc nhẹ trong iPod và tai nghe, ta cứ nghe lấy để cho đời trôi đi, thêm những hơi thuốc quyện quyện, thấy mình quả thật rệu rã ...
Cái đích thì vẫn luôn nhắm, nhưng chạy hoài chẳng tới nơi, sự tệ hại thì vẫn nhân đôi, còn thời gian thì vẫn cứ trôi .
Cái khách sạn này cũ, nằm trong nội ô của thủ đô, có lẽ 200 năm tr ước cũng chỉ là một mảnh đất đầy bùn lầy, nay thời gian trôi, nay hạ tầng cơ sở, khoác theo đúng màu thời gian, chắc cũng là nơi neo giữ nhiều kỷ niệm của vạn người, nay giữ thêm cảm xúc của ta nữa thì chắc cũng không nhiều
Căn phòng ta ở, cảm thấy ưng, vì ở tầng lầu thứ ba, có cửa xổ để nhìn xuống hiên đường, không xa cũng không gần, đủ để quan sát người qua lại, ta thích nhìn người, đặc biệt là những dòng người, khi gác lại tất cả mọi điều để quan sát con người, là khi ta cảm thấy có sự bình yên đang về trong ta, ta đang cần những điều đó, đang tự xây dựng những nguyên liệu để được bình yên, lấp đầy trong ta một khoảng, đủ để thở nhẹ nhàng
Có lúc ta nằm im xuống giường, khi hút cạn điếu thuốc, thấy tim mình đập, tiếng rõ ràng, ta nhắm mắt thở sâu, bỗng muốn thiếp đi một xíu, một xíu thôi đời ...
Bỏ đi một ngày ...
- Dee -
















































































