BÀI HỌC TỪ 1.000 CON ẾCH
BÀI HỌC TỪ 1.000 CON ẾCH
Một người nông dân lên thành phố và hỏi người chủ một nhà hàng xem ông ta có cần 1000 cặp đùi ếch để chế biến thức ăn không.
Người chủ ngạc nhiên và hỏi người nông dân làm sao ông ta có thể cung cấp nhiều ếch như vậy.
Người nông dân trả lời: “Có một cái hồ nước gần nhà tôi đầy ếch ở trong đó – cả ngàn con. Chúng kêu ộp ộp suốt cả đêm khiến tôi muốn điên lên được”.
Thế là ông chủ nhà hàng và người nông dân ký một giao kèo – mỗi ngày người nông dân sẽ cung cấp cho nhà hàng 50 con ếch cho đến khi hết số ếch trong hồ.
Sáng hôm sau, người nông dân trở lại với vẻ mặt bối rối, trên tay chỉ có chục cặp ếch. Người chủ nhà hàng hỏi: “Thế cả ngàn con ếch đâu hết rồi?”
Người nông dân trả lời: “Tôi đã lầm. Chỉ có chục con này ở trong hồ thôi. Nhưng rõ ràng là chúng kêu rất ồn mà!”
Bài học:
Nếu bạn nghe thiên hạ ầm ầm chỉ trích hay lên án mình, hãy nhớ rằng có thể đó chẳng qua chỉ là vài cặp ếch ồn ào.
Có khi nào bạn nằm trằn trọc trên giường vào buổi tối lo lắng về một chuyện dường như bao phủ khắp nơi – như là cả ngàn con ếch đang kêu ộp ộp?
Rất nhiều khả năng là khi bình minh đến và sau khi bạn nhìn kỹ hơn, bạn sẽ ngạc nhiên về những tiếng ồn ào thực ra chẳng có gì
ĐỪNG ĐỂ Ý ĐẾN ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI KHÁC.
Vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé trên người rất bẩn, đeo một chiếc túi trên lưng đi theo một người đàn ông bước lên xe.
Xe bus vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng, vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ đó còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh.
Không lâu sau, có một phụ nữ mang thai bước lên xe, cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”
Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay và lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.
Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.
Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Con thật là một cậu bé ngoan!”
Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, con không phải là đứa trẻ ngoan lắm đâu, mẹ con luôn mắng con vì lúc nào cũng để ý đến người ta nói gì, nghĩ gì về mình. Nhưng hiện giờ thì con đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!”. Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.
Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Con cũng biết Forrest Gump sao?”
“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho con nghe”.
“Đọc Forrest Gump con học được những gì?”, bà hỏi.
Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”
“Mẹ con làm gì?”
“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.
“Thế còn bây giờ thì sao?”
Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ con đang ở trong cái túi này!”
Người phụ nữ lặng người, ai ai trên xe bus cũng vậy. Rồi người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể hoàn cảnh của cậu bé:
“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người… trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”
Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Con có còn đọc sách không?”
Cậu bé nói: “Con mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách”.
Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu bé, cậu bé nở nụ cười…
Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý đến ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cảm thấy áp lực bởi những tiếng nói xung quanh – giống như câu chuyện về 1.000 con ếch kêu ộp ộp có vẻ như rất ồn ào, nhưng thực tế chỉ là tiếng kêu của vài con ếch. Điều này nhắc nhở ta nên nhìn nhận thấu đáo trước nhiều lời phán xét hoặc lời nguyền rủa mà mình nghe thấy. Dư luận không phải lúc nào cũng phản ánh đúng sự thật, nên học cách tỉnh táo để không bị ảnh hưởng tiêu cực. Câu chuyện về cậu bé trên xe bus cũng là một bài học quý giá về sự mạnh mẽ và lòng kiên định. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất và chịu sự kỳ thị về vẻ ngoài, cậu bé vẫn giữ được tâm thái thanh thản, biết quan tâm và giúp đỡ người khác một cách chân thành. Hình ảnh cậu bé lau sạch ghế để phụ nữ mang thai yên tâm ngồi xuống, hay niềm vui nhận sách tặng từ mọi người đã thể hiện đức tính nhân hậu và ý chí vươn lên rất đáng trân trọng. Từ đó ta mới hiểu rằng, đừng để ánh mắt hoặc lời nói của người khác quyết định giá trị bản thân. Mỗi người đều duy nhất, có giá trị riêng như những viên sôcôla đa dạng vị giác – không ai giống ai, và không nên sống theo tiêu chuẩn của người khác. Như cậu bé nói, cậu đã học được bài học từ Forrest Gump về lòng dũng cảm và theo đuổi con đường riêng với niềm tin và sự kiên trì. Ngoài ra, sự giáo dục và tình yêu thương từ mẹ – một người giáo viên đầy trách nhiệm – đã truyền cho cậu bé sức mạnh nội tâm vượt qua nghịch cảnh. Đây cũng là lời nhắc mạnh mẽ về tầm quan trọng của việc truyền đạt giá trị sống đúng đắn ngay từ những ngày đầu. Với tất cả những điều trên, câu chuyện không chỉ đơn thuần là bài học về cách đối mặt với những âm thanh ồn ào của cuộc đời mà còn là minh chứng cho sức mạnh của lòng tử tế, niềm tin và sự kiên trì. Hãy luôn giữ bình tĩnh trước những khó khăn, biết thấu hiểu và yêu thương bản thân để sống một cuộc đời ý nghĩa, không bị chi phối bởi ánh mắt hay lời nói tiêu cực từ người khác.
