Về những chấm nhỏ trên địa cầu.

Ông anh người Bhutan của tôi tốt nghiệp xong sống cuộc sống của một gã du mục. Mặc kệ những lời dèm pha lẫn ngăn cản của gia đình gốc Hoa có phần cổ hủ, ông anh này tung mũ cử nhân xong lên ngay máy bay qua Ấn Độ ăn chay, sang Trung Quốc học võ, bay một vòng qua Đông Nam Á, tóc tai râu ria bù xù hết cả. Sau 3 năm, thấy Facebook cập nhật ông anh sang tận Nova Scotia học thạc sĩ về tâm lý trẻ tự kỉ. Ông anh đi một chặng dài đến vậy, tất cả đều gửi gắm cho dự án bảo vệ trẻ tự kỉ ở một vùng quê heo hút phía Bắc Bhutan.

Tôi có cô bạn thân người Sri Lanka. Cô yêu văn hoá Nhật Bản từ khi mới học tiểu học. Bởi vậy chẳng khó hiểu khi mới năm 2 mà cô đã có bằng N1, tương đương với trình độ Nhật ngữ cao nhất một người ngoại quốc có thể đạt được. Cô làm mọi cách để trở thành một phần ở nơi đây, từ đi làm thêm ở những nơi truyền thống nhất như phòng trà cho đến học các lớp bằng tiếng Nhật. Cô thấy hạnh phúc khi được mặc yukata đi ngắm pháo hoa ở những lễ hội mùa hè, ăn đá bào và chơi vớt cá như những cô gái Nhật mới lớn. Tôi hỏi cô có muốn trở thành một người Nhật không, cô chỉ nói chắc cô sẽ xin visa vĩnh trú để đi lại dễ dàng hơn thôi, cô chưa bao giờ muốn từ bỏ hộ chiếu Sri Lanka.

Ngày xưa lúc đi phượt Về những chấm nhỏ trên địa cầu.

Ông anh người Bhutan của tôi tốt nghiệp xong sống cuộc sống của một gã du mục. Mặc kệ những lời dèm pha lẫn ngăn cản của gia đình gốc Hoa có phần cổ hủ, ông anh này tung mũ cử nhân xong lên ngay máy bay qua Ấn Độ ăn chay, sang Trung Quốc học võ, bay một vòng qua Đông Nam Á, tóc tai râu ria bù xù hết cả. Sau 3 năm, thấy Facebook cập nhật ông anh sang tận Nova Scotia học thạc sĩ về tâm lý trẻ tự kỉ. Ông anh đi một chặng dài đến vậy, tất cả đều gửi gắm cho dự án bảo vệ trẻ tự kỉ ở một vùng quê heo hút phía Bắc Bhutan.

Tôi có cô bạn thân người Sri Lanka. Cô yêu văn hoá Nhật Bản từ khi mới học tiểu học. Bởi vậy chẳng khó hiểu khi mới năm 2 mà cô đã có bằng N1, tương đương với trình độ Nhật ngữ cao nhất một người ngoại quốc có thể đạt được. Cô làm mọi cách để trở thành một phần ở nơi đây, từ đi làm thêm ở những nơi truyền thống nhất như phòng trà cho đến học các lớp bằng tiếng Nhật. Cô thấy hạnh phúc khi được mặc yukata đi ngắm pháo hoa ở những lễ hội mùa hè, ăn đá bào và chơi vớt cá như những cô gái Nhật mới lớn. Tôi hỏi cô có muốn trở thành một người Nhật không, cô chỉ nói chắc cô sẽ xin visa vĩnh trú để đi lại dễ dàng hơn thôi, cô chưa bao giờ muốn từ bỏ hộ chiếu Sri Lanka.

Ngày xưa lúc đi phượt ở Thái Lan, tôi quen một ông chú người Anh làm chủ một hostel nhỏ ở Pai. Ông chú này đi một vòng Trái Đất rồi dừng chân ở thị trấn nhỏ xinh này. Tấm bằng thạc sĩ treo lên tường cho đẹp. Hằng ngày ông chú quản lý hostel, nuôi chó chăm mèo, thổi sáo đánh guitar, trò chuyện với các du khách bốn phương, trở thành một phần nhỏ trong chuyến hành trình của biết bao người.

Đi rồi mới thấy thế giới quan của chúng ta thật nhỏ bé. Đi rồi mới thấy trên thế giới có 7 tỉ người này chẳng có ai là không đặc biệt cả. Đi rồi mới thấy con người sẽ trở nên khoan dung hơn nếu được va chạm với những điều khác biệt. Hôm nay, lúc ngồi chung bàn với cô bạn người Malay khoe vừa mua được cái hijab mới có in hình sakura, cùng cậu bạn người Ấn ăn mỳ Ý bằng tay, cùng anh bạn người Nga mặc quần đùi trong thời tiết 15 độ mà không cảm thấy ngạc nhiên hay thắc mắc, tôi mới thấy rằng, công sức lặn lội từ vùng ngoại ô Hà Nội sang tận đây quả là xứng đáng.

Gần đến năm 2026 rồi, những chấm nhỏ trên địa cầu đã đi đến những đâu rồi?

2025/11/27 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmNhững chuyến đi không chỉ là hành trình vật lý mà còn là hành trình tinh thần giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn và thấu hiểu sự đa dạng của thế giới. Như câu chuyện về ông anh người Bhutan, hành trình từ một cuộc sống du mục đến việc học thạc sĩ tâm lý trẻ tự kỷ tại Nova Scotia cho thấy sự thay đổi ngoạn mục và khát khao cống hiến trong cuộc đời mỗi con người. Hành trình ấy không chỉ là sự di chuyển qua nhiều vùng đất mà còn là hành trình khám phá bản thân và thế giới xung quanh. Bên cạnh đó, cô bạn thân người Sri Lanka với tình yêu sâu sắc dành cho văn hóa Nhật Bản đã không ngừng cố gắng để hòa nhập và trở thành một phần của xã hội ấy. Việc cô đạt được bằng N1, tham gia các hoạt động văn hóa và vẫn giữ vững bản sắc dân tộc của mình là minh chứng cho sự dung hòa giữa truyền thống và hiện đại trong xã hội đa văn hóa. Câu chuyện thêm phần đa dạng với trải nghiệm của ông chú người Anh ở Pai, Thái Lan, khiến người đọc nhận ra rằng mỗi người, dù đi đến đâu, cũng muốn tìm kiếm cho mình một góc nhỏ bình yên, một cộng đồng nhỏ thân thuộc. Sự gặp gỡ giữa các nền văn hóa khác biệt không chỉ mang lại niềm vui mà còn làm giàu thêm hiểu biết, lòng khoan dung và cảm thông lẫn nhau. Thế giới với hơn 7 tỷ người thật sự là một bức tranh đa sắc màu, nơi mỗi "chấm nhỏ trên địa cầu" đều có câu chuyện riêng. Và càng đi nhiều, chúng ta càng nhận ra rằng sự khác biệt không phải là rào cản mà là sự phong phú cho cuộc sống. Những trải nghiệm thực tế như ăn mỳ Ý bằng tay, mặc áo hijab in hình hoa sakura hay mặc quần đùi giữa tiết trời lạnh tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ đầy tính nhân văn và kết nối. Càng gần đến năm 2026, câu hỏi "Những chấm nhỏ trên địa cầu đã đi đến những đâu rồi?" như lời nhắc nhở chúng ta về hành trình kết nối và phát triển không ngừng của mỗi con người trong xã hội toàn cầu. Chính những trải nghiệm và sự va chạm văn hóa ấy sẽ là nền tảng để xây dựng một thế giới khoan dung, cởi mở hơn, nơi mỗi cá nhân đều được tôn trọng và trân trọng.