Vạn pháp duy tâm tạo
Mọi hiện tượng ta thấy, nghe, chạm đến trong đời đều khởi sinh từ tâm, rồi lại trở về tâm.
“Luật hấp dẫn” mà thế gian nói đến, xét sâu xa, chính là nghiệp cảm duyên khởi. Tâm có tần số nào, cảnh giới tương ứng sẽ hiện ra theo đó.
Trong kinh Hoa Nghiêm có câu:
“Tâm như công họa sư, họa chủng chủng ngũ ấm.”
Nghĩa là: Tâm là người họa sĩ vẽ nên tất cả. Mỗi niềm tin là một nét cọ tạo nên cảnh giới ta đang sống.
Tâm tạo cảnh, niềm tin là nhân, cảnh duyên là quả.
Con người không thật sự thu hút điều mình muốn, mà thu hút điều tương ứng với tần số tâm của mình.
Tần số ấy không phát ra từ lời nói hay mong cầu, mà từ niềm tin cốt lõi, tức là nghiệp thức ăn sâu trong A-lại-da (tàng thức).
Ng ười có tâm sợ hãi sẽ thấy thế giới đầy hiểm nguy.
Người có tâm bình an sẽ thấy muôn pháp thuận duyên.
Người có tâm từ bi sẽ thấy ai cũng là Phật.
Điển hình dễ nhận ra nhất là tình yêu. Nếu người ta yêu chỉ mang lại cho ta tổn thương, đó là khi tâm ta thiếu thốn, thu hút về tấm gương để ta nhìn thấy vết thương trong chính mình. Điều cần làm là cài đặt lại niềm tin rằng ta đủ đầy, ta chính là tình yêu đang hiện hữu mà không cần một ai khác yêu.
Vũ trụ không cho ta điều ta muốn, mà cho ta điều tương ứng với tần số của tâm niệm ta đang duy trì.
Niềm tin cốt lõi chính là tần số gốc của thức tâm.
Tu không phải để được thêm điều gì, mà là để dừng lại, nhìn sâu và tháo bỏ những niềm tin sai lầm đã tạo nghiệp từ vô lượng kiếp.
Khi tâm không còn dao động giữa được – mất, hơn – thua, khi niềm tin đặt trọn vào chánh pháp, vào nhân quả, thì tần số ấy sẽ hòa với tần số của Phật tánh và mọi duyên lành sẽ tự nhiên hội tụ mà không cần mong cầu.