Nửa muốn có người đợi cơm, nửa muốn tĩnh lặng một mình.
Em thấy mình tham thật, nhưng tham chắng đủ tới.
Cứ khắc khoải mãi về đôi điều.
Đã từng nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc nhất đời người, cũng lẳng lặng cuộc call dài cả đêm ủi an cô gái trẻ vừa đổ vỡ ...
Em nghĩ khi yêu, nên yêu thôi.
Ngày vượt qua được khoảng thời gian hỉ nộ ái ố hắn bàn chuyện trăm năm , hắn xưng vợ xưng chồng.
Có lẽ ít ỏi trong những năm tháng nửa đời, có lần em nghĩ mình sẽ an phận , ngày có công việc, đêm về tóc ướt có người sấy, sẽ không lủi thủi chọn lối đời một mình.
Nhưng chỉ nghĩ thôi, tới đoạn đó đủ tỉnh rồi.
Mắn may thì đi cùng một đoạn, xui rủi thì đi nhiều đoạn với nhiều người.
Hạnh phúc đâu hối thúc , sao em vội vàng làm gì ?
2025/11/6 Đã chỉnh sửa vào
... Đọc thêmCuộc sống đôi khi khiến ta rơi vào trạng thái giằng xé, không biết nên chọn an yên với một bờ vai chắc chắn hay trọn vẹn tự do cùng sự tĩnh lặng của riêng mình. Mình từng trải qua cảm giác này rất nhiều lần, đặc biệt là khi đứng giữa những lựa chọn về tình cảm.
Lúc đầu mình cũng muốn một ai đó đợi cơm, cùng chia sẻ những vui buồn trong ngày. Nhưng rồi lại thấy mình cần khoảng trời riêng để suy nghĩ, để tái tạo năng lượng. Những lúc ấy, sự cô đơn không phải là điều tồi tệ mà là cơ hội để nhìn lại chính mình.
Mình nghĩ rằng, không có lựa chọn nào sai cả mà tất cả đều là hành trình để ta hiểu rõ bản thân hơn. Có những lúc vui vẻ cùng ai đó, có lúc lại cần đơn độc để nghe tiếng lòng mình vọng lại. Điều quan trọng là đừng vội vàng kết luận hay áp đặt bản thân vào khuôn khổ nào đó.
Tình yêu cũng vậy, không cần phải gấp gáp. Hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến ngay lập tức mà có khi là cả hành trình bao nhiêu lần thử thách, giằng xé trong lòng. Và mình tin rằng, khi biết yêu thương bản thân, bạn sẽ tìm được cách dung hòa giữa lòng mong muốn và thực tế cuộc sống.
Xem thêm bình luận