Đường ta đi hơi sỏi dá tí nhu thôi cố
Cuộc sống vốn không màu hồng và không ai trong chúng ta được chọn nơi sinh ra hay hoàn cảnh gia đình. Tôi cũng từng trải qua những lúc mệt mỏi, tưởng chừng muốn buông xuôi vì sóng gió cuộc đời. Nhớ lại những ngày tháng khó khăn, khi nước mắt còn đẫm ướt gối, tôi luôn tự nhủ rằng không được gục ngã vì sau lưng tôi là gia đình – là mẹ cha, là những người luôn dõi theo từng bước đi của mình dù xa hay gần. Họ là động lực để tôi đứng dậy, để bước tiếp dù đường đời có lúc gập ghềnh, sỏi đá. Có thể nói, mỗi người sinh ra đều trần trụi, không ai giống ai, mỗi cuộc đời lại có những thử thách khác nhau. Nhưng điểm giống nhau là tất cả chúng ta đều phải dùng nghị lực và ý chí để vượt qua khó khăn. Khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng chính những trải nghiệm tả tơi, những giọt nước mắt đã rèn luyện nên bản lĩnh, giúp tôi đứng vững trong đời. Quan trọng là không ai có quyền chọn nơi mình sinh ra, nhưng ai cũng có quyền chọn nơi mình đứng trong cuộc sống hiện tại. Dù đường ta đi có hơi sỏi đá, có những phút khó nhọc thốt lên “hơi sỏi dá tí nhu thôi cố” thì cũng đừng nản lòng. Cố gắng không chỉ để bản thân mà còn để gia đình, để những người yêu thương mình tự hào. Chia sẻ câu chuyện của mình, tôi mong mỗi người khi đọc sẽ tìm thấy sự đồng cảm và thêm niềm tin, sức mạnh để dấn bước vào những chặng đường tiếp theo. Cuộc sống có lúc khó khăn, nhưng chính đó lại là cơ hội để ta học cách kiên cường, trưởng thành và biết quý trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp.



























