Mẹ Khoe Con
💠 Tối, mẹ con tôi nói chuyện, những mẫu đối thoại rất ngắn, vì đến câu thứ ba là tôi và mẹ cãi nhau. Cũng như hôm ấy, mẹ kể các bà, các cô dì, các mợ thiếm, các chị em đi đám giỗ, họ ngồi cùng nhau để kể về con, về cháu. Họ kể về những thành tựu, thành tích, thành công của gia đình, nào là chỉ có con họ mới làm được món này, cắm được bình hoa kia, may được đồ, vá được áo, bánh này, bánh kia. Chắc thời lượng câu chuyện cũng dài, chất lượng chủ đề cũng dày như cái câu tôi viết chẳng thể nào chấm hết ngay. Duy chỉ có tôi là học hạng nhì lớp, đậu giải khuyến khích nên có vẻ cũng chẳng đáng tự hào mấy.
Mẹ tôi nói:
- Ngoài việc học giỏi thì mẹ cũng chẳng còn gì để khoe nên mẹ im luôn cho rồi.
Nói câu này với tôi, mắt mẹ đượm buồn và trong giọng có chút hụt hẫng.
Nếu tôi chưa từng "trùng sinh" chắc tôi buồn và hờn dỗi, oán trách ghê lắm. Nhưng tôi hiểu rằng lúc nhỏ, xuất phát điểm của mẹ lùi rất xa, tình cảm gia đình của mẹ cũng không tròn đầy, mọi thứ của mẹ là nhịn, nhẫn và cả nhục.
Tôi thương mẹ từ nguồn gốc của mẹ đến ngọn tóc bạc phơ trên mái đầu.
Tôi đã từng rất thất vọng bản thân vì những kì vọng của bà đối với tôi.
Khi tôi hiểu được những kì vọng ấy xuất phát từ sự tự ti ít học và sự sợ hãi bỏ rơi, tôi xót thương bà đến rơi nước mắt.
Đến giờ, mẹ con tôi vẫn khắc khẩu lắm, nhưng tôi quan sát mẹ nhiều hơn vì những gì mẹ làm đều bắt nguồn từ tình yêu thương cả.
Giận mẹ, tôi có.
Bỏ mẹ, tôi không.
Tôi nguyền mình phải sống tốt đẹp để mẹ tôi được vui và an ủi.
(Còn tiếp...)



















































🍋 Chào mừng bạn đến với Lemon8. 🍋 Chúng tôi rất vui khi thấy bài đăng tuyệt vời của bạn🎉 Đừng quên theo dõi chúng tôi @lemon8tutorial để biết thêm nhiều nội dung đang hot trên Lemon8. Hãy chia sẻ những bài tiếp theo của bạn cho chúng tôi nhé🤩