CON ĐÒ TRÊN BẾN SÔNG QUÊ

Chiều chiều trên bến sông quê

Có con đò nhỏ neo chờ người xa

Bụi mưa hiu hắt nhạt nhòa

Nhớ lời ai hẹn lệ hòa nước sông

Heo may len lỏi qua song

Nghe lạnh trong lòng thương kiếp bèo trôi

Trách ai hay trách ông trời

Xui cho duyên nợ tách rời hai phương

Con đò chở nặng tơ vương

Mấy mùa vàng lá người thương nơi nào

Nhớ mong như sóng cuộn trào

Sông bao nhiêu nước lòng bao nhiêu sầu

Trôi về đâu... Trôi về đâu

Tình như chiếc lá nổi trôi giữa dòng

Vì ai đò chịu long đong

Người ơi có biết trong lòng xốn xang

Cầu tình gãy nhịp dở dang

Câu thơ chưa trọn sang trang sao người

Đem thơ gửi áng mây trời

Nhờ cơn gió cuốn đến người phương xa.

Võ Ngọc Cẩn

CHÚC CÁC BẠN ĐÊM AN LÀNH, NGỦ NGON

2025/8/21 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmMình thường nghĩ, có những nỗi nhớ chỉ cần nhìn thấy một bến sông quê là tự nhiên ùa về. Con đò nhỏ, bến nước lặng, hàng cây ven sông hay một chiều heo may cũng đủ làm lòng người chùng xuống. Với những ai xa quê lâu ngày, hình ảnh bến đò quê không chỉ là một cảnh vật, mà còn là nơi cất giữ bao ký ức tuổi thơ, những lần đón đưa, những lời hẹn và cả những mùa mưa nắng đi qua. Đọc bài thơ, mình ấn tượng nhất với cảm giác chờ đợi âm thầm. Con đò ở đây như một biểu tượng rất đẹp của nỗi nhớ quê: lặng lẽ, bền bỉ và luôn neo lại trong lòng người. Có khi nhớ quê không phải là điều gì lớn lao, mà chỉ là nhớ một dòng sông, nhớ tiếng mái chèo khua nước, nhớ con đường đất dẫn ra bến. Những điều nhỏ bé ấy lại khiến ta thấy quê hương gần gũi hơn bao giờ hết. Nếu bạn cũng yêu thơ nhớ quê, có lẽ sẽ đồng cảm với cảm giác đứng trước một khung cảnh sông nước mà bỗng thấy mình bé lại. Mình thường thích đọc những bài thơ như thế vào buổi chiều hoặc đêm muộn, vì chúng khiến mình sống chậm hơn và nhớ đến gia đình, nơi chôn nhau cắt rốn, những người thân vẫn ngày ngày gắn bó với mảnh đất quê nhà. Điều hay ở hình ảnh bến sông quê là nó rất quen thuộc với nhiều người Việt. Dù quê ở miền nào, có người lớn lên bên sông, có người chỉ ghé qua một lần, thì bến đò vẫn luôn gợi cảm giác thân thương. Nó gắn với những cuộc gặp gỡ, chia xa, những chuyến đi rồi trở về. Và chính vì vậy, thơ viết về bến đò quê thường chạm vào cảm xúc rất thật: vừa bình dị, vừa sâu. Mình nghĩ nếu ai đang nhớ nhà, nhớ tuổi thơ hay đơn giản chỉ muốn tìm một khoảng lặng, thì những câu thơ như thế này rất đáng đọc lại. Chúng không chỉ là lời tâm tình về một con đò, mà còn nhắc ta trân trọng hơn những điều gần gũi quanh mình: một bến nước, một con sông, một mái nhà, một lời hẹn cũ. Có lẽ đôi khi hạnh phúc chỉ là được nhớ về quê hương bằng tất cả sự dịu dàng trong lòng.