CHO TÔI MƯỢN MỘT BÓNG HÌNH
Cho tôi mượn một bóng hình
Để ghép cho trọn mối tình đơn phương
Mượn một tiếng nhớ lời thương
Để thôi hiu hắt đêm trường lẻ loi...
Tôi muốn mượn một nụ cười
Cho hồn bay bổng giữa trời hoa mơ
Cho tôi mượn một nàng thơ
Gieo vào câu chữ đợi chờ thủy chung...
Mượn đôi chân nhỏ đi cùng
Con đường phía trước nở bừng hoa xuân
Mượn vòng tay ấm một lần
Ôm vào xóa kiếp phong trần cô đơn...
Cho tôi mượn một nụ hôn
Chưa từng nở hé vẫn còn trinh nguyên
Mượn làn tóc xõa nhung huyền
Để bàn tay vuốt về miền ước ao.
Mượn một giọng nói ngọt ngào
Nghe như mật ngọt đổ vào buồng tim
Mượn luôn lời hứa làm tin
Mai có duyên hẹn mà tìm đến nhau.
Sưu tầm
Lời Bình: Trong ảnh là một cô gái áo dài trắng đang nghiêng người bên khung cửa cổ, nở nụ cười rất nhẹ. Không phải vẻ đẹp kiêu sa, mà là nét đẹp trong trẻo, khiến người ta dễ liên tưởng đến hình ảnh “nàng thơ” trong thơ ca.
Đọc đến những câu:
Cho tôi mượn một bóng hình
Để ghép cho trọn mối tình đơn phương
Mượn một tiếng nhớ lời thương
Để thôi hiu hắt đêm trường lẻ loi…
rồi nhìn nụ cười trong ảnh, có cảm giác như người thi sĩ đang đứng ngoài sân, còn cô gái vừa hé cửa nhìn ra. Một cuộc gặp gỡ rất gần mà cũng rất xa, bởi tất cả chỉ tồn tại trong tưởng tượng của người mang mối tình đơn phương.
Tôi đặc biệt thích đoạn:
Cho tôi mượn một nàng thơ
Gieo vào câu chữ đợi chờ thủy chung…
Bởi bức ảnh này đúng chất “nàng thơ”. Tà áo dài trắng, con đường lát gạch, mái cổng cổ kính và nụ cười e ấp tạo nên khung cảnh rất Việt Nam, rất hợp với những câu thơ tình nhẹ nhàng.
Đến khổ cuối:
Mượn một giọng nói ngọt ngào
Nghe như mật ngọt đổ vào buồng tim
Mượn luôn lời hứa làm tin
Mai có duyên hẹn mà tìm đến nhau.
thì bài thơ không còn chỉ là nỗi nhớ nữa, mà là một niềm hy vọng. Dù biết chỉ là “mượn”, người viết vẫn mong một ngày nào đó l ời hẹn sẽ thành thật.
Bốn câu này hợp nhất với bức ảnh:
Cho tôi mượn một nụ cười
Cho hồn bay bổng giữa trời hoa mơ
Cho tôi mượn một nàng thơ
Gieo vào câu chữ đợi chờ thủy chung…
Nhìn bức ảnh, người ta có cảm giác như cô gái vừa nghe ai gọi ngoài cổng, khẽ nghiêng người nhìn ra rồi mỉm cười. Một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để trở thành “một bóng hình” khiến ai đó nhớ mãi.
CHÚC CÁC BẠN ĐÊM AN LÀNH, NGỦ NGON
Mượn hình ảnh và cảm xúc trong bài thơ, tôi cũng từng trải qua nhiều cung bậc cảm xúc về mối tình đơn phương – từ nỗi nhớ nhung đến hy vọng mong manh. Đặc biệt, hình ảnh 'nàng thơ' trong tà áo dài trắng, đứng bên khung cửa cổ kính với nụ cười e ấp, khiến tôi nghĩ đến những khoảnh khắc thật yên bình, nhẹ nhàng, mà cũng đầy mơ mộng trong tình yêu. Những câu thơ như “Cho tôi mượn một nụ cười / Cho hồn bay bổng giữa trời hoa mơ” gợi cho tôi cảm giác rằng tình yêu không nhất thiết phải có được trọn vẹn mới có ý nghĩa. Đôi khi, chỉ một bóng hình, một nụ cười hay một lời nói ngọt ngào cũng đủ để làm dịu đi những tháng ngày cô đơn, để tâm hồn thêm bay bổng và hy vọng. Tôi nhớ lần đầu đi bộ trên con đường lát gạch giữa mùa xuân, nhìn thấy những bông hoa nở rộ hai bên, lòng chợt dâng lên một nỗi niềm như được ‘mượn’ cái đẹp, cái ấm áp của thiên nhiên để thắp sáng tâm hồn mình. Cũng như đoạn thơ “Mượn đôi chân nhỏ đi cùng / Con đường phía trước nở bừng hoa xuân” – hình ảnh ấy là biểu tượng cho sự đồng hành và hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, dù hiện tại còn có cô đơn. Qua lời bình, hình ảnh cô gái mặc áo dài trắng đứng nghiêng người bên khung cửa tạo không khí rất Việt Nam, rất dịu dàng, như thể nàng thơ thực sự hiện hữu giữa đời thường, khiến người đọc thêm cảm nhận được sự chân thành và mộc mạc trong tình yêu của thi sĩ. Cuối cùng, đoạn kết: “Mượn một giọng nói ngọt ngào / Nghe như mật ngọt đổ vào buồng tim / Mượn luôn lời hứa làm tin / Mai có duyên hẹn mà tìm đến nhau” không chỉ là lời mượn mớm, mà còn là niềm tin và hy vọng, là tiếng lòng của những ai đang mang trong mình những tình cảm sâu kín, mong ước một ngày tình yêu sẽ đến thật sự. Chia sẻ những cảm xúc này, tôi hy vọng bạn đọc cũng cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn, để mỗi người khi thưởng thức bài thơ không chỉ là đọc một bài thơ mà còn là cảm nhận, sống cùng những rung động tình cảm chân thành đằng sau những vần thơ nhẹ nhàng, mượt mà.
