Vợ chồng tôi nhiều lần ngồi nói chuyện với nhau về một việc rất quen thuộc với những gia đình có con nhỏ:
Có nên để Bí Đao ở nhà cho ông bà trông hay không.
Tôi từng nghĩ đến chuyện cho con đi học sớm, để con sớm quen môi trường, sớm biết nề nếp.
Nhưng bố bé thì xót con lắm. Anh bảo:
“Con còn bé thế mà đi học tội nghiệp lắm. Nhà mình thiếu gì người trông đâu.”
Tôi hiểu.
Vì mỗi người thương con theo một cách khác nhau.
Rồi câu chuyện lại quay về một lựa chọn khác:
có nên để con ở nhà cho ông bà trông để tôi đi làm cho đỡ vất vả không.
Ngày nào tôi cũng lỉnh kỉnh đủ thứ: bỉm, sữa, quần áo, khăn, địu, ghế ngồi xe máy…
Vừa làm việc vừa trông con, chạy đi chạy lại suốt ngày.
Nhìn vào thì đúng là khá vất vả.
Nhưng gần đây khi lướt Toptop, tôi xem được một video:
Một cô giúp việc bế em bé sơ sinh rồi lỡ tay làm rơi bé xuống đất vì ngủ gật.
Chiếc giường rất cao, em bé thì nhỏ xíu…
Chỉ xem thôi mà tim tôi thắt lại.
Không phải tôi không tin ông bà.
Ông bà thương cháu, điều đó tôi chưa từng nghi ngờ.
Thậm chí có khi ông bà còn chăm cháu rất kỹ, sợ cháu va vào đâu, sợ cháu té ngã, sợ cháu khóc.
Tình thương ấy nhiều khi lớn đến mức trở thành sự bao bọc quá nhiều.
Còn tôi — là mẹ của bé — lại mong con được lớn lên theo một cách khác.
Tôi muốn con được tự do khám phá thế giới của mình,
được chạy, được thử, được vấp và học cách đứng dậy.
Nhưng sự tự do đó không phải buông lỏng,
mà là tự do trong khuôn khổ mà tôi tạo ra cho con.
Một khoảng đủ rộng để con bước đi,
nhưng vẫn đủ gần để nếu con chao đảo… mẹ vẫn ở đó.
Bí Đao đang ở độ tuổi tập đi nên những va chạm nhỏ là điều khó tránh.
Là mẹ, nhìn con ngã xót lắm chứ.
Nhưng nếu chỉ là va chạm nhẹ, tôi thường không vội chạy tới bế con lên ngay.
Tôi đứng nhìn con một chút.
Khi con bắt đầu mếu máo, tôi chỉ nhẹ nhàng gọi:
“Bí Đao, lại đây với mẹ nào…”
Rồi con lững thững đi lại,
mẹ ôm con vào lòng, vỗ về vài cái là con lại cười.
Tôi luôn nghĩ rằng không phải lần ngã nào cũng cần hoảng hốt.
Đôi khi đó cũng là cách để con học cách đứng vững hơn trên đôi chân của mình.
Bí Đao hiện tại ti mẹ hoàn toàn, khi ăn cũng chỉ mẹ ép mới chịu ăn.
Vì vậy tôi chỉ dám rời con khoảng 2–3 tiếng là nhiều.
Thế nên tôi chọn mang con theo bên mình.
Có những lúc tôi vừa làm việc vừa cho con ti.
Con ngủ thì tranh thủ đóng hàng, check đơn, đi ship.
Trưa con ngủ sâu tôi nhận lớp dạy chiều, khi con dậy thì tôi cũng vừa kịp về.
Công việc của tôi không nặng nhưng di chuyển liên tục.
Ngày nào tôi cũng xách Bí Đao đi từ sáng, địu, ghế xe máy, giỏ xách… đủ cả.
Mệt không? Có chứ.
Nhưng đổi lại, tôi yên tâm.
Những năm tháng đầu đời của một đứa trẻ thực sự rất quan trọng.
Chỉ một chút sơ ý thôi… người làm mẹ có thể hối tiếc rất lâu.
Đây cũng là lần đầu tôi làm mẹ.
Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm.
Nhưng tôi tin rằng người mẹ luôn biết điều gì là tốt nhất cho con mình ở từng giai đoạn.
Công việc thì lúc nào cũng bận.
Bận mãi cũng sẽ không bao giờ hết.
Nhưng tuổi thơ của con thì chỉ có một lần.
Và sẽ không bao giờ quay lại lần thứ hai.
Vì vậy tôi chấp nhận sự vất vả này.
Và thật ra… tôi hạnh phúc với nó.
Ráng lên nhé,
những bà mẹ của tui ❤️











































