Ta mượn nhân gian một tách trà Đun nước vong tình
Ta mượn nhân gian một tách trà
Đun nước vong tình để rót pha
Đủ vị chát đắng hương nhạt nhẽo
Quên hết duyên trần mãi xót xa…
Ta mượn nhân gian một tách trà
Đun nước vong tình để rót pha
Đủ vị chát đắng hương nhạt nhẽo
Quên hết duyên trần mãi xót xa…