Không còn trẻ để trà sữa Chưa han già để vào cửa t

Không còn trẻ để trà sữa

Chưa han già để vào cửa trà thiền

Ngưỡng lưng chừng …

mọi bước cứ chênh vênh.

Nửa tham chấp…nửa muốn buông…

vài thứ !

4/4 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmCuộc sống của mỗi người luôn có những thời điểm chuyển giao đặc biệt, lúc ta không hoàn toàn thuộc về tuổi trẻ nhộn nhịp, cũng chưa thể trọn vẹn bước vào thế giới của sự trưởng thành và an yên. Tôi cũng từng trải qua giai đoạn "ngưỡng lưng chừng" ấy – không còn hứng thú với những thứ hồn nhiên như trà sữa tuổi teen, nhưng vẫn còn đang lưỡng lự bước chân vào thế giới yên tĩnh của trà thiền. Có những ngày, mình cảm thấy như đang lạc giữa hai thế giới, mỗi bước đi trở nên chênh vênh và mông lung. Vừa muốn níu giữ những niềm vui và sự năng động của tuổi trẻ, vừa muốn buông bỏ để tìm về sự bình yên trong tâm hồn. Nửa ham muốn, nửa buông bỏ, những thao thức ấy khiến mình nhận ra rằng tuổi trẻ không chỉ là hình ảnh bên ly trà sữa, và sự an yên không chỉ là im lặng bên chén trà thiền. Hành trình của tôi là học cách chấp nhận sự chuyển đổi tự nhiên này, tìm trong những điều nhỏ bé quanh mình – một buổi chiều se lạnh, một cuốn sách hay, một câu chuyện chia sẻ từ bạn bè – để cân bằng cảm xúc và giữ cho tâm hồn luôn linh hoạt, không bị trói buộc bởi định kiến về tuổi tác hay sở thích. Chia sẻ này hy vọng giúp những ai đang trải qua ngưỡng tuổi lưng chừng tìm được chút đồng cảm và suy ngẫm về chính mình. Đôi khi, không cần phải chọn giữa trà sữa hay trà thiền, mà quan trọng hơn là hiểu được bản thân mình đang ở đâu trong cuộc hành trình cuộc sống.