Làm gì có chuyện có duyên gặp lại!!!
Chiều hôm đó trời không mưa, cũng không nắng gắt. Một buổi chiều rất bình thường, giống như bao ngày khác.
Mình tan làm, chạy xe qua con đường quen. Vẫn là quán cà phê cũ ở góc ngã tư, nơi trước đây hai đứa hay ghé. Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là tự nhiên mình giảm ga lại một chút khi đi ngang qua.
Quán vẫn vậy.
Bàn ghế vẫn vậy.
Chỉ là không còn người ngồi đối diện.
Mình chợt nhận ra, đã khá lâu rồi mình không còn nghĩ đến việc nhắn cho ai đó kiểu: “Tối nay đi đâu không?”
Cũng không còn thói quen kể một chuyện nhỏ nhặt trong ngày cho ai nghe.
Mọi thứ trở lại đúng với trạng thái ban đầu của nó "một mình".
Không phải buồn đến mức không chịu được, chỉ là có những khoảnh khắc rất bình thường, lại khiến mình nhận ra một sự thiếu vắng rất cụ thể.
Như lúc đứng chờ đèn đỏ, mình vô thức nhìn sang bên cạnh nhưng không còn ai để quay qua nói một câu gì đó vô nghĩa.
Như lúc ăn một món ngon, cũng không còn ai để gửi hình rồi hỏi:
“Lần sau đi ăn không?”
Mọi thứ không thay đổi quá nhiều,
chỉ là những thói quen từng gắn với một người, giờ không còn lý do để tồn tại nữa.
Về đến nhà, mình để điện thoại xuống, không có tin nhắn nào cần trả lời.
Cảm giác này trước đây từng khiến mình khó chịu, nhưng giờ thì… cũng quen rồi.
Không phải vì mình đã quên, mà vì mình đã hiểu rằng có những người, họ bước ra khỏi cuộc sống của mình một cách rất nhẹ đến mức mình không nhận ra ngay lúc đó.
Chỉ là sau này, trong những ngày rất bình thường như hôm nay, mình mới chợt thấy rõ:
À hóa ra, họ đã không còn ở đây nữa rồi.


































