This is why nothing scares me anymore.
I’ve already lived through all five.
Cuộc sống ở Việt Nam với những thói quen đơn giản nhưng lại vô cùng đặc biệt thật khó có thể thay thế hay quên đi. Khi tôi phải sống xa quê, điều đầu tiên mà tôi cảm thấy như một cơn ác mộng chính là không còn được thưởng thức phở nóng hổi – món ăn tinh thần của biết bao người Việt. Phở không chỉ là một món ăn, mà còn là ký ức, là sự gắn kết với quê hương. Không được uống nước dừa tươi mỗi ngày cũng khiến tôi cảm thấy thiếu đi sự tươi mát và sảng khoái vốn có. Nước dừa là món giải khát tự nhiên, không thể thiếu những ngày nắng nóng. Thêm vào đó, việc không có những ông chú Việt Nam vui tính hay những câu chuyện phiếm bình dị bên lề đường cũng làm cho cuộc sống xa quê trở nên cô đơn và lạc lõng hơn nhiều. Một điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại gây khó khăn lớn là việc phải lái ô tô thay vì xe máy. Ở Việt Nam, xe máy là phương tiện chủ yếu để đi lại nhanh chóng và linh hoạt trong giao thông đông đúc. Khi chuyển sang lái ô tô, tôi cảm thấy mất đi phần tự do và thoải mái quen thuộc. Các tình huống giao thông và văn hóa lái xe khác biệt cũng là thử thách không nhỏ. Tất cả những trải nghiệm này đã trở thành 'top 5 phim kinh dị' trong cuộc đời tôi, những điều mà khi đã vượt qua thì chẳng còn gì có thể làm tôi sợ nữa. Mỗi người có thể có trải nghiệm khác nhau, nhưng với tôi, đây là một câu chuyện về tình yêu quê hương, về những điều giản dị nhưng đậm đà dấu ấn văn hóa Việt Nam mà bất kỳ ai khi xa quê cũng sẽ cảm nhận sâu sắc.





















































