Và rồi… một lần nữa bản thân tui đã thu mình lại. Ko muốn ồn ào như trước,cũng chẳng còn chút niềm tin với bất cứ một ai.Chẳng còn muốn giải thích. Tui học cách yêu lấy những vết xước của chính mình hơn là chờ đợi một ai đó đến chữa lành.Kỳ vọng càng nhiều, thất vọng càng sâu,thôi thì cứ dựa vào chính mình cho chắc chắn. Bởi suy cho cùng, điểm tựa vững chãi nhất ko nằm ở người khác,mà nằm ở bên trong chính ta. Một mình ko có nghĩa là cô đơn, mà là đang tận hưởng sự an toàn mà ko ai có thể phá vỡ. Chậm một chút, lặng lẽ một chút, để học cách yêu lấy những vết xước của chính mình. Từ nay về sau, vui buồn tự thân, hạnh phúc tự tâm, tuyệt đối ko dựa dẫm. Cố lên tôi ơi !
4/24 Diedit kepada












































