SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜI THÔNG MINH VÀ NGƯỜI CÓ TRÍ TUỆ !
Cổ nhân từng dạy Thông minh và Trí tuệ vốn đồng sinh trong một con người, Nhưng lại khác nhau như Trời với Đất.
1. Thông minh là năng lực của con người, còn trí tuệ là cảnh giới của tâm hồn.
2. Người thông minh tâm nặng chuyện được mất, người trí tuệ có thể xem nhẹ chuyện buông bỏ và nhìn thấu nhân quả.
3. Người thông minh mong thắng trong mọi cuộc chơi. Nhưng người trí tuệ hiểu rằng chẳng phải trận nào cũng cần phải tranh phần hơn thua.
4. Thông minh chỉ thấy cái đúng trong khoảnh khắc hiện tại. Còn trí tuệ biết tìm cái gốc bản chất của sự đúng ấy và đoán định được con đường nó sẽ dẫn đến.
5. Thông minh dùng kiến thức để tạo lợi thế cho riêng mình. Còn trí tuệ lấy sự thấu hiểu làm nền đem lại lợi ích chung cho muôn người.
6. Người thông minh thấy cơ hội trong thử thách. Còn người trí tuệ tìm được ý nghĩa trong từng bước đi dù là bước đi trong thất bại.
7. Người thông minh là mầm non thiên bẩm mà trời ban. Còn trí tuệ là cây cổ thụ được nuôi dưỡng bởi tháng ngày trải nghiệm dày tu dưỡng vun đắp.
8. Người thông minh khó bị kẻ khác lợi dụng và khi bị thiệt hơn thua kém thì khó giữ được cảm xúc tâm thái. Nhưng người trí tuệ lại có nội lực sâu rộng, người khác khó có cơ hội chạm vào cảm xúc tâm thái họ, họ có thể chịu phần thiệt thòi nếu thấy cần thiết để không ồn ào phiền nhiễu mà lòng vẫn thản nhiên tự tại.
9. Người thông minh biết rõ khả năng mình có. Còn người trí tuệ biết đâu là điều bản thân không thể và điềm đạm khiêm tốn.
10. Người thông minh muốn nắm quyền kiểm soát mọi chuyện. Còn người trí tuệ thấu tỏ quy luật vạn vật, họ thuận theo tự nhiên, như nước chạy về biển, như gió bay về trời.
11. Người thông minh không dễ để mình bị thiệt, người có thể chịu thiệt khi cần thiết thường là người có trí tuệ.
12. Người thông minh biết bản thân làm được gì, còn người trí tuệ biết bản thân mình không nên làm gì.
13. Người thông minh biết nắm cơ hội tận dụng thời cơ để ra tay, còn người trí tuệ biết khi nào thì nên buông tay.
Bởi thế, cầm lên được là người thông minh, còn bỏ xuống được là người có trí tuệ.
14. Người thông minh biết thể hiện thế manh của mình, bộc lộ hết tài năng.
Còn người trí tuệ biết khiêm nhường biết ẩn biết giấu không bộc lộ tài năng của mình.
Thậm chí, vẻ ngoài biểu hiện ra giống như một người khờ khạo.
15. Người thông minh muốn thay đổi người khác để người khác làm theo ý mình.
Còn người trí tuệ thường thuận theo tự nhiên và thuận thiên đạo.
16. Thông minh dựa vào tai và mắt, tai thính mắt tinh. Còn trí tuệ dựa vào tâm hồn, tuệ là do tâm sinh.
Thông minh có thể đem đến tiền tài và quyền lực. Còn trí tuệ có thể đem đến niềm vui sâu sắc an yên tự tại.
17. Người thông minh dễ thành công, còn người trí tuệ sớm viên mãn.
18. Thông minh là bản tính trời sinh, còn trí tuệ do tu dưỡng mà thành.
Vì thế nếu cầu tài thì chỉ cần thông minh là đủ, còn nếu muốn thoát khỏi phiền muộn thì cần có trí tuệ.
19. Thông minh nương vào ngũ quan để nhìn thấu vạn vật. Trí tuệ thì nhìn thế giới bằng con tim tâm hồn và sự thấu cảm sâu sắc rộng lớn như biển cả.
20. Người thông minh dễ thành công nơi đời nhưng khi đạt đến đỉnh cao thì thường không biết dừng, dễ sinh tự mãn, trống rỗng tâm hồn và dễ mắc nhiều bẫy sai lầm về nhân tính bản thân. Nhưng người trí tuệ khi đạt những thành tựu nhất định họ biết dừng biết buông bỏ, họ sẽ tìm thấy sự đủ đầy trong tâm, nội tâm phong phú, nội lực mạnh mẽ, họ đạt được sự tự do tự tại an yên.
Bởi lẽ trí thông minh là đặc điểm bẩm sinh. Còn trí tuệ là kết tinh của một đời tu dưỡng, biết lắng nghe, biết trải qua, biết buông bỏ.
Vậy nếu được lựa chọn, bạn sẽ chọn Thông minh hay Trí tuệ?








