Làm gì có cái gọi là người từng bỏ lỡ. Chỉ cần đã rời đi. Thì đều là người qua đường
Em thương bản thân em quá! Thương những lúc chịu đựng sự ấm ức, tủi hờn lại không biết nói với ai. Thương những lúc nước mắt dù đã rơi, vội lau đi rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Thương những lúc dù đau đến nát lòng, chỉ biết tự an ủi bản thân "không sao đâu" Anh à! Em đã từng nghe như thế nà