“Có những đứa trẻ không nghèo… chỉ là từng thấy...
Nay ngồi đợi xe, trước một tiệm rau nhỏ, tự nhiên An thấy lòng mình chậm lại. Không phải vì mệt, mà vì một khung cảnh rất bình thường lại kéo mình quay về một đoạn ký ức đã tưởng là quên rồi. Hai mẹ con bán rau. Người mẹ đứng cân hàng, tay thoăn thoắt, khách ra vào khá đông. Có vẻ chị “mát tay”,