😔😔Sẽ có những lúc buồn đến mức chẳng buồn nói ra. Thật ra, nếu được che chở, nào ai muốn tự mình đứng giữa giông bão !
Không ai sinh ra đã thích mạnh mẽ đến mức phải gồng mình trước mọi sóng gió.
Chỉ là có những lúc... quay đầu lại không thấy ai,
đưa tay ra cũng chẳng có bàn tay nào nắm lấy, nên buộc lòng phải học cách đứng vững một mình.
Bản thân đã từng nghĩ, mình quen với cô đơn, quen với việc tự giải quyết mọi thứ 1 mình, quen với việc nuốt nước mắt vào trong... Nhưng sâu thẳm tôi biết, đó không phải là lựa chọn, mà là sự bất đắc dĩ.
Bởi, ai cũng mong có một nơi để dựa, một người để yếu mềm, một khoảnh khắc được chia sẻ mà không cần gồng lên mạnh mẽ.
Khi cơn giông qua đi, thứ còn lại không phải là niềm tự hào vì đã chịu đựng được bao nhiêu,mà là mong ước giản dị, lần sau nếu mưa gió kéo đến, sẽ có ai đó cùng đứng cạnh mình,hoặc ít nhất là cho tôi một mái hiên để trú vào,để tôi được là chính mình, một người bình thường, cũng biết mỏi mệt, cũng cần được chở che, vỗ về .😔😔
Cuộc sống đôi khi không tránh khỏi những phút giây đắng cay, như câu nói "Đắng thì ngậm, cay thì cố nuốt" mà nhiều người vẫn thường nhắc đến. Qua những trải nghiệm cá nhân, tôi hiểu rằng dù muốn mạnh mẽ đến đâu, con người cũng cần có lúc được yếu mềm, được ai đó lắng nghe và sẻ chia. Tôi từng giữ cho mình sự kiên cường một cách cứng nhắc, tìm cách tự đối mặt với mọi khó khăn mà chẳng muốn nhờ vả hay kể cho ai nghe. Nhưng dần dần, khi cơn giông cuộc đời kéo tới liên tục, tôi nhận thấy rằng chính sự cô đơn trong tâm hồn mới là thử thách lớn nhất. Không phải lúc nào cũng có thể đứng vững một mình mà không cần một bàn tay nắm lấy hay một mái hiên che chở. Mưa gió cuộc đời như những trận mưa nặng hạt - ta không thể né tránh, chỉ có thể học cách đi qua. Nhưng đi qua một mình sẽ khiến ta mỏi mệt hơn rất nhiều. Có một người để dựa, không nhất thiết phải mạnh mẽ thay ta, chỉ cần lặng yên bên cạnh cũng đủ tạo thành sức mạnh vô hình giúp ta bình tâm và tiếp tục bước đi. Thật ra, sức mạnh lớn nhất là biết khi nào nên buông bớt gồng mình và cho phép bản thân được khóc, được yếu mềm. Đó là cách để chữa lành và tăng sức đề kháng tâm hồn. Có những ngày tôi vẫn cảm thấy cô đơn, nhưng giờ đây mỗi khi nghĩ đến một mái hiên – dù nhỏ bé thôi – để trú ngụ khi mưa giông cuộc đời đến, tôi cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Tôi chia sẻ điều này để ai đang đọc cũng nhớ rằng: đừng ép mình phải luôn mạnh mẽ. Hãy cho phép bản thân có một nơi chốn để trở về, có một người có thể lắng nghe bạn những lúc bạn yếu đuối. Vì cuộc đời vốn có nắng và cũng có mưa, quan trọng là ta biết tìm chốn dừng chân an yên để tiếp tục bước tiếp.

🍋🍋🍋🍋🍋🍋