Suy
A kéo e từ vũng bùn lên, cũng chính a lại đẩy e xuống vũng lầy, a cho e hi vọng ước mơ hoài bảo rồi a lại đẩy e vào cái thế mà ngày xưa e đã từng bước ra.
E không trách a, e cũng hong trách ai chỉ trách mình.
Có lẽ đây là nổi ám ảnh cả đời này chẳng bao giờ e quên đi được
E sợ sự nuông chìu sự hi vọng này
Chúc a về sau có tất cả chỉ là kh có a v e nơi đó
Chúc a một đời bình an…













































gì nữa vậy chèn 🥺