Suy quá rồi
Cuộc sống đôi khi thật mong manh, giống như hoa và hơi thở mà người ta hay nói đến. Mình cũng từng có những khoảng thời gian ngẫu nhiên cảm nhận được sự thoáng qua ấy, khiến lòng bỗng dưng đắm say một cách khó tả. Những cái đẹp vụt qua đời người, từ nhành hoa nở rộ cho đến hơi thở của một khoảnh khắc yên bình, đều làm ta cảm nhận được điều quý giá của sự tồn tại. Mình nhớ có lần đi dạo trong một khu vườn nhỏ, ngồi lặng lẽ bên những bông hoa đủ sắc màu, gió nhẹ thổi qua hòa cùng nhịp thở của bản thân – cảm giác ấy vừa mong manh vừa đầy sống động. Đó là cảm giác khiến mình hiểu rằng dù ngắn ngủi, những điều giản đơn lại có sức mạnh khiến ta phải ngẩn ngơ. Bài thơ nhỏ này nhắc chúng ta sống trọn vẹn với những giây phút hiện tại, đừng để những phút giây ấy trôi qua một cách vô nghĩa. Mình mong rằng khi đọc bài viết này, bạn cũng sẽ nhận ra rằng đời người cũng như hoa và hơi thở, cần phải trân trọng từng khoảnh khắc, dù là thoáng qua nhưng vẫn có thể làm lòng ta say mê khó quên.

























