Có bao giờ bạn tự hỏi: "Tính cách và hành vi của chúng ta là do bẩm sinh (gen di truyền) hay do môi trường nuôi dạy quyết định?"
Trong nhiều thập kỷ, ngành khoa học xã hội bị thống trị bởi lý thuyết "Tabula Rasa" (Tấm bảng trắng) — ý tưởng cho rằng con người sinh ra như một tờ giấy trắng, và mọi hành vi, tính cách hoàn toàn là sản phẩm của giáo dục, văn hóa và môi trường.
Steven Pinker đã đứng lên "thách thức" quan niệm này. Bằng những lập luận sắc bén và hàng loạt bằng chứng từ khoa học não bộ, di truyền học hành vi và tiến hóa, ông chứng minh rằng: Con người sinh ra đã có sẵn một "bản năng", một bộ khung phần cứng sinh học được định hình qua hàng triệu năm tiến hóa.
Th ừa nhận con người có bản chất sinh học không có nghĩa là chúng ta phủ nhận nỗ lực hay sự tiến bộ của xã hội. Ngược lại, chỉ khi hiểu rõ "phần cứng" của chính mình, chúng ta mới có thể thiết kế một xã hội, một hệ thống giáo dục và những mối quan hệ thực tế và nhân văn hơn.
Qua quá trình tìm hiểu về lý thuyết "Tabula Rasa" và nghiên cứu của Steven Pinker, mình nhận thấy rằng con người không hoàn toàn là một tờ giấy trắng khi sinh ra. Kinh nghiệm cá nhân cho thấy ngay từ bé, các đặc điểm như tính cách hướng ngoại hay nhút nhát đã phần nào được thể hiện, mặc dù môi trường sống và cách giáo dục có ảnh hưởng rất lớn đến cách hành xử sau này. Mình từng đọc một chương trong cuốn sách "The Blank Slate" của Steven Pinker, trong đó tác giả nhấn mạnh rằng gen di truyền tạo ra một bộ khung sinh học – như "phần cứng" – còn môi trường và giáo dục là "phần mềm" điều chỉnh và phát triển. Điều này giúp mình hiểu rằng việc phủ nhận yếu tố tự nhiên là không hợp lý, nhưng cũng không nên cho rằng môi trường không có vai trò quyết định. Ví dụ trong gia đình mình, anh em có chung một môi trường nhưng tính cách lại rất khác nhau, điều đó chứng tỏ yếu tố di truyền rất quan trọng. Nhưng môi trường xã hội, giáo dục và chính bản thân mỗi người vẫn có thể thay đổi và phát triển bản thân theo hướng tích cực. Ngoài ra, mình còn học được rằng, nếu nhìn nhận đúng bản chất đa chiều này, chúng ta có thể thiết kế hệ thống giáo dục phù hợp hơn, tôn trọng sự đa dạng của con người, góp phần xây dựng một xã hội nhân văn và cân bằng giữa các giá trị di truyền và môi trường. Đây cũng là một quan điểm giúp giảm bớt sự thù địch hay định kiến trong các xung đột xã hội, khi hiểu rằng sự khác biệt không hoàn toàn là do lựa chọn cá nhân mà bắt nguồn từ những nền tảng sâu xa hơn. Tóm lại, việc cân bằng giữa bản năng sinh học và môi trường giáo dục sẽ giúp mỗi người phát triển tối ưu, vừa khai thác được những điểm mạnh tự nhiên, vừa vượt qua những hạn chế. Đây là bài học quý giá mình nhận được khi tiếp cận chủ đề này từ góc độ tâm lý học và di truyền học hành vi.


