Lời hỏi thăm là xa xỉ, lời xin lỗi là đắc giá nhât
Vết thương trên da cũng không đau bằng vết thương trong lòng...
Giờ mới ổn để tâm sự lại lại chuyện tối qua, lúc 18h kém mình đã chuẩn bị nghỉ rồi, rất mệt vì ngày chủ nhật rất đông mình đã cực kì đuối
Nhưng vì khách năn nỉ - khách tự cạo bé ở nhà đc 1 nửa, nhìn bộ lông nham nhở và khách năng nỉ quá 🥲
Nên mình tặc lưỡi nhận làm nốt dù đã quá giờ.
Mỗi lần nhận mèo cạo, câu cửa miệng của mình luôn là: "Bé có dữ không? Có cắn không?". Và đương nhiên, câu trả lời nhận được luôn là sự khẳng định bé hiền/ngoan lắm
Rồi mình tin tưởng và cái kết nhận được cú cắn "trời giáng" ngay bên eo và suốt quá trình làm bé dãy dụa |-)
Đau chứ, nhức chứ! Nhưng cái làm mình buồn nhất không phải là vết thương này.
Khi mình báo tình hình, thứ mình nhận lại không phải một câu hỏi thăm hay lời xin lỗi. Và đương nhiên sau đó cũng vậy ^^
Nhiều người hay hỏi sao mình không nhận mèo dữ?
Không phải mình chảnh, mình tự cao hay vì mình đông khách mà từ chối. Mà là vì khi gặp sự cố, mình hiếm khi nhận được một lời hỏi thăm hay sự cảm thông từ chủ nuôi.
Nhiều người coi việc Groomer bị cắn, bị cào là chuyện "hiển nhiên" phải chịu, như thể tiền công đã bao gồm cả việc "mua" luôn sự an toàn của tụi mình vậy???
Vết thương ngoài da rồi sẽ lành, nhưng sự vô tâm thì sẽ mãi còn ở đó, nên mong khách thông cảm về việc từ chối/trả về!
4/12 Đã chỉnh sửa vào
... Đọc thêmLàm việc trong lĩnh vực chăm sóc thú cưng, mình nhận ra rằng ngoài kỹ năng chuyên môn, sự đồng cảm và thấu hiểu từ phía chủ nuôi đóng vai trò rất lớn giúp công việc trở nên nhẹ nhàng hơn. Mình từng gặp không ít trường hợp bị mèo cắn hoặc cào khi thực hiện cạo lông hoặc tỉa tót cho chúng, và vết thương thật sự không đau bằng cảm giác bị bỏ rơi, không nhận được một lời hỏi thăm hay xin lỗi sau khi sự cố xảy ra.
Có lần mình nhận một bé mèo mà chủ nhà đã tự cạo được một nửa nhưng để lại bộ lông nham nhở khiến mình phải can thiệp tiếp. Mình vẫn hỏi chủ rằng bé có ngoan không, có cắn không, nhận được lời cam đoan bé hiền. Thế nhưng trong khi làm, bé lại dãy dụa và cắn rất mạnh khiến mình bị đau ở vùng hông – nơi mà hình ảnh trong OCR thể hiện là "bé ăn bên hông eo". Dù đau, mình vẫn kiên trì hoàn thành công việc.
Điều khiến mình tổn thương nhất lại không phải vết cắn mà là thái độ thờ ơ của chủ nuôi khi mình báo sự cố. Một lời hỏi han, một câu xin lỗi đôi khi lại quý giá hơn bất cứ phương thuốc nào, bởi nó giúp xoa dịu tổn thương tâm hồn và giữ gìn sự tôn trọng trong nghề.
Mình muốn gửi gắm đến mọi người, đặc biệt là chủ nuôi thú cưng rằng việc chăm sóc và làm đẹp cho thú cưng không chỉ đơn thuần là công việc mà còn là sự trao gửi niềm tin. Nếu có xảy ra sự cố, dù nhỏ hay lớn, một lời hỏi thăm hay lời xin lỗi sẽ giúp mọi người hiểu và chia sẻ với nhau hơn, từ đó giữ được mối quan hệ tốt đẹp, hỗ trợ nhau trong việc chăm sóc các bé thú cưng khỏe mạnh và hạnh phúc.
Ngoài ra, chủ nuôi cũng nên nhận thức rằng việc groomer bị cắn hay bị trầy xước là điều khó tránh khỏi trong ngành nghề này. Vì vậy, sự cảm thông và hỗ trợ lẫn nhau, việc tôn trọng và bảo vệ người chăm sóc thú cưng ngay cả trong những tình huống khó khăn là rất cần thiết để duy trì công việc bền lâu và chuyên nghiệp.