Nếu hỏi là em có thương anh không? Thì câu trả lời chắc chắn sẽ là " CÓ "và rất nhiều...
Để anh mua cho.
Để anh đưa em đi.
Để anh trả cho.
Anh thấy nó đẹp nên mua cho em.
Anh chờ, không vội, em cứ từ từ.
Không có câu nào là yêu, nhưng tất cả đều là yêu.
Tôi từng thương một người nhiều đến mức, chỉ cần nghe ai đó nhắc tên cũng đủ để tim mình lặng đi vài nhịp.
Người ấy ở trong từng suy nghĩ mỗi sáng thức dậy, trong những đêm dài không ngủ, trong những giấc mơ còn dang dở và trong cả những khoảng lặng không ai nhìn thấy.
Có những ngày rất bận, tưởng như đã quên. Nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một con đường quen hay một cơn mưa bất chợt cũng đủ kéo tất cả ký ức quay về.
Tôi không trách người, cũng không trách cuộc đời. Chỉ tiếc rằng, mình đã gặp nhau đúng lúc trái tim rung động, nhưng lại sai thời điểm để ở bên nhau.
Đến bây giờ, người vẫn ở trong tim tôi, chỉ là không còn ở cạnh tôi nữa.
Có những người không cần xuất hiện mỗi ngày, nhưng lại khiến ta nhớ cả một đời.
Em thương những chặng đường dài anh đã đi qua. Thương bàn tay rám nắng, khuôn mặt xạm đi vì nắng, gió.
Em thương những câu chuyện buồn mà chàng trai của em đã trải qua, những vấp ngã mà anh phải đối mặt, cả những quá khứ không vui mà em chưa bước đến.
Em thương những ngày anh đi làm về tối, những ngày hồ sơ gấp phải thức đến tận khuya để kịp báo cáo. Anh luôn bảo "em ngủ đi, đừng đợi anh". Em luôn bảo " không đợi ", nhưng lại luôn là người nói dối.
Em thương cái dáng vẻ khi anh tạm biệt em. Thương cả lần anh đứng ở góc đường, em nhìn anh qua kính chiếu hậu, bóng anh thì xa dần, vậy mà anh vẫn đứng đó chỉ để nhìn theo bóng em đi.
Em thương những lần anh bất lực, anh rối bời mỗi lần nhìn thấy em rơi nước mắt. Gặp nhau thì khó vậy mà lần nào em cũng khóc.
Anh ôm em vào lòng, thương đôi mắt đục ngầu mà anh giấu vào đó cả một trời tâm sự.
Thương cả câu anh nói " mình dừng lại nha em".....
Em từng nghĩ mình sẽ quên.
Đã học cách sống mà không có anh, không chờ tin nhắn, không tìm kiếm một cái tên quen thuộc nữa.
Em tưởng đó là trưởng thành.
Nhưng hóa ra, trưởng thành chỉ là nhớ một người mà không còn chạy theo họ nữa.
Và thanh xuân...
Đẹp nhất không phải vì nó ở lại mãi mãi.
Mà bởi dù đã đi qua, nó vẫn khiến người ta mỉm cười khi nhớ về.
Anh là thanh xuân của em.
Không phải người em nhất định phải có, mà là người em từng có và mãi biết ơn vì đã xuất hiện.










🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰