Căn bản có 7 điều chênh lệch trong thế gian

Căn bản có 7 điều chênh lệch trong thế gian

1. TUỔI THỌ

- Tuổi thọ ngắn ngủi là do:

Áp bức người khác phải chết, giết hại chúng sinh, buôn bán, giam nhốt người và vật

- Tuổi thọ lâu dài là do:

Thương yêu hết thảy các loài, phóng sinh cứu người cứu vật, sống thanh tịnh tích tụ phước đức.

2.BỆNH TẬT

- Thân thể nhiều bệnh là do:

Gây hại cho chúng sinh, không giúp đỡ người bệnh khổ, làm giàu trên những bịnh hoạn của người khác

- Thân thể được ít bệnh là do:

Bết sống điều độ, không nảo hại người và vật, cung cấp thuốc men cho người bệnh khổ.

3. DUNG MẠO

- Thân hình, dung mạo xấu xí là do: thường khởi tâm sân hận, tranh chấp với người khác; che lấp, ngăn cản ánh sáng Phật pháp đến với mọi người; cười nhạo hình dung xấu xí của người khác.

- Thân hình, dung mạo đoan trang, đẹp đẽ là do: thường khởi tâm nhẫn nhục, nhu hòa; tu sửa, kiến tạo hình tượng chư Phật; bố thí thức ăn cho người khác.

4. UY THẾ ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC:

- Không có uy thế đối với người khác là do: đối với sở hữu của người khác sinh lòng ghen ghét, đố kỵ; không thường tu tích phước.

- Có uy thế đối với người khác là do: không ôm lòng ghen ghét, đố kỵ người khác; luôn giữ lòng thành tín, không dối gạt người.

5. THÂN PHẬN CAO QUÝ HAY HÈN MỌN :

- Thân phận sinh ra hèn mọn, bị người khinh miệt là do: kiêu ngạo, lăng nhục người khác; thiếu nợ tiền bạc, tài sản của người khác không trả; khinh rẻ, không kính trọng người tu hành, các bậc hiền thánh..

- Thân phận sinh ra cao quý, được người tôn kính là do: Hỗ trợ người khác thành công, hoan hỉ trước sự thành công của người khác, biết kính tín, phụng sự Tam bảo; thường nỗ lực làm việc thiện; đối xử khiêm cung, hòa nhã với mọi người.

6. SỞ HỮU TÀI VẬT

- Chịu cảnh nghèo khó bần cùng là do: keo kiệt, bủn xỉn, không tu hạnh bố thí; trộm cướp, lường gạt tài sản của người khác.

- Được hưởng giàu sang phú quý là do: thường khởi tâm hiền thiện bố thí cho người; hoan hỉ trước thiện sự của người khác và không nợ nần người khác

7. TRI THỨC TỐT XẤU

- Tri thức xấu ác, tà kiến là do: gần gũi những người xấu ác; ngợi khen, tán dương các pháp xấu ác; xan lận không chia sẻ, không thuyết giảng Chánh pháp cho người khác.

- Tri thức hiền thiện, chân chánh là do: thường tu tập trí tuệ chân chánh, gần gũi các bậc sa môn, thọ nhận và hành trì Chánh pháp.

SUY GẪM:

- Thế gian này bất cứ điều gì cũng có nguyên nhân của nó, đừng nghĩ mọi sự diễn ra tự nhiên là như thế. Phước, tội, đẹp xấu, giàu nghèo, thành công, thất bại đều có cái gốc từ sự khởi tâm.

Người có trí thường quan sát từng khởi tâm động niệm để làm chủ sinh mệnh và nhân quả mai hậu của mình..

Người vô trí thì nghĩ gì làm nấy, hành động theo bản năng bất chấp hậu quả, đến khi quả báo chín muồi thì..''chạy trời không khỏi nắng''. Nhìn cái ác báo mà họ lãnh thọ hôm nay ta thấy họ thật tội nghiệp, nhưng hướng mắt nhìn về cái nhân họ đã từng gieo thì chỉ biết thở dài, một khi quả báo chín muồi, trời cũng không cứu nỗi.. Tiếc rằng lúc trước người khác khuyên lánh dữ làm lành thì bỏ mặc chẳng quan tâm.

Như Thị

Namo Buddhaya

__(())__

2025/9/7 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmThế gian chứa đựng nhiều điều khác biệt, và nguyên nhân sâu xa thường xuất phát từ tâm niệm và hành động của mỗi con người. Bảy điều chênh lệch trong thế gian như tuổi thọ, bệnh tật, dung mạo, uy thế đối với người khác, thân phận cao quý hay hèn mọn, sở hữu tài vật và tri thức tốt xấu không đến một cách ngẫu nhiên mà đều có nhân quả rõ ràng. Tuổi thọ dài hay ngắn phụ thuộc phần lớn vào cách chúng ta đối xử với cuộc sống và mọi loài xung quanh. Áp bức, giết hại hay giam giữ sinh linh sẽ tạo ra nghiệp xấu, dẫn đến tuổi thọ ngắn. Ngược lại, thương yêu, cứu giúp và sống thanh tịnh tích tụ phước đức sẽ giúp ta có được cuộc sống lâu dài và khỏe mạnh. Bệnh tật không chỉ là vấn đề thể chất mà còn phản ánh sự hài hòa trong cách sống. Người gây hại cho chúng sinh hay làm giàu trên bệnh tật người khác thường chịu thân thể nhiều bệnh. Trong khi đó, sống điều độ, hỗ trợ người bệnh sẽ giúp ta tránh khỏi những căn bệnh nặng nề. Dung mạo và diện mạo bên ngoài đôi khi cũng bị chi phối bởi tâm trạng và hành xử nội tâm. Tâm sân hận, tranh chấp gây ra nét mặt u ám, trong khi nhẫn nhục, nhu hòa góp phần tạo nên dung mạo đoan trang, tươi sáng. Uy thế với người khác không phải dựa trên quyền lực hay tiền bạc, mà sinh ra từ sự trung thực, không ganh ghét và luôn giữ được sự tín nhiệm của mọi người. Cũng tương tự, thân phận cao quý hay hèn mọn được định hình từ thái độ khiêm nhường, hỗ trợ, kính trọng người khác và nhất là người tu hành. Về tài sản, sự giàu sang hay nghèo khó thường phản ảnh hạnh bố thí, biết chia sẻ hay ích kỷ, keo kiệt. Người biết hoan hỉ trước thành công của người khác và luôn rộng lòng giúp đỡ sẽ được hưởng phước giàu sang. Tri thức tốt xấu cũng quan trọng không kém, do ảnh hưởng của môi trường xung quanh. Gần gũi người thiện và giữ gìn Chánh pháp giúp phát triển trí tuệ chân chính, trong khi theo đuổi tà kiến, ngợi khen điều xấu sẽ dẫn đến suy thoái tri thức. Theo Kinh Phước Đức, "Sống trong môi trường tốt, được tác tạo nhân lành, được đi trên đường chánh là phước đức lớn nhất". Như vậy, việc duy trì một môi trường tinh thần trong lành, tu tập và phát triển nhân cách là chìa khóa để thay đổi những điều chênh lệch trong cuộc sống. Người có trí thường quan sát từng khởi tâm, giữ gìn hành động để làm chủ sinh mệnh và nhân quả mai sau, còn người vô trí thì dễ mắc vào vòng luân hồi, chịu quả báo khôn lường. Do đó, mỗi chúng ta cần ý thức về tác hại của những hành vi tiêu cực, đồng thời nuôi dưỡng những nhân lành qua việc tu tâm dưỡng tính, bố thí, giúp đỡ người khác và thực hành Chánh pháp để có cuộc sống an vui, bền vững.