Lemon8Cộng đồng phong cách sống

Send To

Line
Facebook
WhatsApp
Twitter
Sao chép liên kết

Tận hưởng trải nghiệm đầy đủ trong ứng dụng

Khám phá các bài đăng, hashtag và tính năng khác trên ứng dụng.

Mở Lemon8
Mở Lemon8
Mở Lemon8
Để sau
Để sau
Để sau
  • Danh mục
    • Dành cho bạn
    • LÀM ĐẸP
    • THỜI TRANG
    • ẨM THỰC
    • DU LỊCH
  • Phiên bản ứng dụng
  • Trợ giúp
  • Việt Nam
    • Việt Nam
    • 日本
    • ไทย
    • Indonesia
    • Malaysia
    • Singapore
    • US
    • Australia
    • Canada
    • New Zealand
    • UK
Trang web chính thứcChính sách về quyền riêng tưĐiều khoản Dịch vụCookies Policy
Đam Mỹ - Huynh Đừng Nhìn Ta Như Đêm Nay Muốn Giữ Ta Lại
Hội An thuở ấy là nơi những con thuyền lớn cập bến mang theo tơ lụa, trầm hương, gốm sứ và cả những phận người lạ xứ. Dưới mái ngói rêu phong, giữa những bức tường vàng ấm nắng, thiếu gia Nguyễn An lớn lên trong căn nhà cổ ven sông Hoài. Chàng là con trai của một gia tộc quyền quý, từ nhỏ đã được d
cophongdammy

cophongdammy

1 lượt thích

Đam Mỹ - Đệ đứng yên, để ta hôn một cái cho bớt nhớ
Đêm ấy, trong Tạ phủ, đèn vừa lên thì Lục Hoài đã kéo Tạ Vân vào sau bình phong, nghiêm mặt như bàn quốc sự. “Đệ đứng yên, để ta hôn một cái cho bớt nhớ.” Tạ Vân chưa kịp đáp, môi đã bị chạm khẽ. Ngoài cửa, nha hoàn bưng trà đi ngang, ho một tiếng giả. Lục Hoài lập tức buông tay, còn Tạ Vân đỏ mặ
cophongdammy

cophongdammy

3 lượt thích

Đam Mỹ - Đừng ngủ quên nữa, tôi sẽ chờ cậu tan học
Ngày Minh Quân chuyển vào 12A, cậu đã nổi tiếng: học bá lạnh lùng, kính mỏng, điểm số cao đến mức thầy cô luôn nhắc tên. Còn Lâm Hạo là đội trưởng bóng rổ, hay đi học muộn, ánh mắt ngang tàng, được gọi là “chùm trường”. Hai người lẽ ra không liên quan gì đến nhau, cho đến chiều mưa phượng đỏ. Min
cophongdammy

cophongdammy

3 lượt thích

Đam Mỹ - Giữa Ngọn Đèn Vàng, Ta Gọi Đệ Là Nhà
Đêm mưa cuối xuân, Lục Cẩn bị kéo vào góc hành lang sau Thẩm phủ, lưng chạm cột gỗ lạnh. Trước mặt là Thẩm Diên, đại thiếu gia thanh cao của Tô Châu. Vậy mà lúc này, Thẩm Diên lại cúi xuống chỉnh nút áo cho Lục Cẩn, “Đệ còn run, là vì mưa lạnh, hay vì ta?” Lần đầu họ gặp nhau là ở chợ hoa. Lục Cẩn
cophongdammy

cophongdammy

1 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu hoa đào năm sau còn nở, huynh có còn nắm tay ta không?
Mỗi độ xuân về, thung lũng Vân Anh lại phủ kín bởi biển hoa đào hồng nhạt. Người đời truyền nhau rằng nơi ấy có một gốc đào ngàn năm do tiên nhân gieo trồng. Chỉ những người mang duyên định mệnh mới có thể gặp được nhau dưới tán cây ấy. Lục Trường Uyên là đại đệ tử của Thanh Vân Môn. Tính tình điề
cophongdammy

cophongdammy

2 lượt thích

Đam Mỹ - Gió Thảo Nguyên Không Biết Nói Dối
Ngày còn nhỏ, Ba Đồ nhặt được cừu non mắc kẹt bên suối. Mưa vừa tạnh, còn A Lâm ngồi gần đó, áo xanh dính bùn, mắt đỏ vì bị đám trẻ chê yếu đuối. Ba Đồ chìa tay: “Cừu lạc còn cần người dắt về đàn, huống chi là đệ.” Từ hôm ấy, họ lớn lên cùng nhau. Ba Đồ học cưỡi ngựa. A Lâm học chữa bệnh cho cừu, t
cophongdammy

cophongdammy

3 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu núi không giữ được đệ, huynh giữ được không?
Có những nụ hôn không bắt đầu từ môi, mà bắt đầu từ một buổi chiều gió thổi qua thung lũng, khi hai người đứng rất gần nhau, gần đến mức chỉ cần im lặng cũng nghe được trái tim mình phản bội. Tashi gặp Rinchen lần đầu ở bãi cỏ sau rừng thông, nơi hoa dại mọc lẫn trong đá trắng và những dải cờ cầu
cophongdammy

cophongdammy

6 lượt thích

Đam Mỹ - Đắng mấy ta cũng uống, vì người pha trà là đệ
Đêm ấy, nếu Aoi không đánh rơi chén trà bên hiên gỗ, cả phủ Minamoto sẽ không bao giờ biết thiếu chủ lạnh lùng của họ cũng có một điểm yếu: một thiếu niên áo tím, chỉ cần cúi mắt là khiến tuyết ngoài vườn mềm đi. Aoi là con trai út của một thợ dệt nghèo, được đưa vào phủ để học lễ trà. Chàng nhỏ n
cophongdammy

cophongdammy

7 lượt thích

Đam Mỹ - Từ đêm mưa đó, đệ đã không còn đường lui
Đêm mưa ở bến Thượng Hải, Tô Mặc ôm túi thuốc chạy qua con ngõ tối, phía sau là đám chủ nợ đang đuổi sát. Cậu trượt chân, ngã ngay trước cửa trà lâu Thanh Hạc. Lúc ngẩng lên, cậu thấy một người đàn ông mặc trường sam bạc đứng dưới mái hiên. Đầu hắn trọc nhẵn, ánh mắt lạnh như mặt nước sâu. Người t
cophongdammy

cophongdammy

4 lượt thích

Đam Mỹ - Huynh, hoa quế năm nay nở muộn
Năm ấy ở Tô Châu, phủ Trấn Nam vương lan ra lời đồn: công tử áo đỏ Tạ Vân Khanh, người sắp vào kinh nhận hôn ước, cất giấu bức họa không vẽ mỹ nhân, chỉ vẽ bóng lưng nam nhân áo xanh ngồi dưới hiên. Không ai biết bức họa từ đâu mà có, chỉ biết khu vườn cổ đã cất giữ một mối tình không thể nói to.
cophongdammy

cophongdammy

3 lượt thích

Đam Mỹ - Đừng nhìn ta như vậy, đệ sẽ làm ta quên cả lời thề
Đêm mưa đầu mùa ở Kandy, Devinda kéo Nilan chạy qua cây cầu đá trơn như phủ dầu, phía dưới là dòng nước đen cuộn mùi hoa sứ. Hai người ướt sũng, sarong lụa dính vào chân, vai trần lạnh đến run, vậy mà Nilan vẫn cười. “Huynh sợ mưa à?” Nilan hỏi, mắt kính lấm tấm nước. Devinda nắm tay đệ chặt hơn: “
cophongdammy

cophongdammy

1 lượt thích

Đam Mỹ - Em thương cái xứ này, hay thương tôi rồi?
Mùa nước nổi năm ấy, bông điên điển vàng trôi trước dinh điền họ Lê. Cậu Ba Thiệu, con thứ ba của ông cả địa chủ, mặc bộ bà ba satin nâu. Thiệu quen coi lúa, coi ghe, quen nghe mái chèo khuya hơn chuyện tình tự. Vậy mà sáng nọ, thầy thông ngôn đưa một người Tây mặc sơ mi trắng, quần xanh, đeo dây y
cophongdammy

cophongdammy

5 lượt thích

Đam Mỹ - Huynh, trà còn nóng không?
Mưa rơi từ canh ba, phủ mái ngói phố Hội một màu bạc mỏng. Trong căn nhà gỗ, Lý Trầm ngồi bên án trà, áo nâu nhạt vương hơi nước, trước mặt là chén sứ men xanh vừa hâm nóng. Người hắn chờ đã đến, chỉ đứng ngoài cửa trong tà áo xám bạc, lặng yên như sợ bước thêm một bước thì điều giấu kín sẽ rơi ra
cophongdammy

cophongdammy

2 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu em quên đường về, hãy tìm bóng ta trên vách đá
Buổi chiều trong đền Amun luôn có màu của mật ong cũ. Nắng rơi qua những hàng cột khắc đầy thần linh, chạm lên nền đá bóng như mặt sông Nile vừa rút, rồi tan thành một lớp vàng mỏng trên vai người. Hôm ấy, Khaem ngồi tựa vào bức tường có hình nữ thần dang tay, một chân buông xuống, một chân gấp lại
cophongdammy

cophongdammy

1 lượt thích

Đam Mỹ - Mày cười kiểu đó nữa là tao thương mày thiệt đó.
Ở một xóm nhỏ miền Tây Nam Bộ, nơi con rạch ôm lấy những cánh đồng lúa xanh rì và hàng chuối già rì rào mỗi chiều gió nổi, ai cũng biết Minh là chàng trai từ Sài Gòn về quê ngoại nghỉ sau nhiều năm học xa. Minh trắng trẻo, hiền, nói chuyện nhỏ nhẹ, làm gì cũng vụng về. Còn Phúc là con trai nhà bên,
cophongdammy

cophongdammy

16 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu một ngày tuyết ngừng rơi, đệ còn dám nắm tay ta chứ?
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Tuyết phủ trắng từng mái ngói lưu ly, từng cành hồng mai đỏ thẫm trong phủ Thịnh Vương. Giữa khoảng sân vắng chỉ còn tiếng tuyết rơi khe khẽ, một bóng người khoác áo choàng lông đen đứng lặng dưới hiên. Tên hắn là Tần Dịch, trưởng tử của Trấn Bắc Vương, hơn ha
cophongdammy

cophongdammy

1 lượt thích

Đam Mỹ - Điều Đẹp Đẽ Nhất Mùa Hè
Mùa hè năm ấy đến muộn trên miền nam Bắc Âu. Trang trại ngựa Fjellvik nằm giữa những đồng cỏ xanh trải dài đến tận mép rừng thông. Buổi sáng nơi đây luôn phủ một lớp sương mỏng, còn chiều xuống thì nắng vàng như mật ong đổ trên những hàng rào gỗ cũ kỹ. Elias đến đó vào một ngày như thế. Cậu rời
cophongdammy

cophongdammy

2 lượt thích

Đam Mỹ - Mầy Có Muốn Ở Lại Đây Với Tao Không?
Người ta thường nói miền Tây giữ chân người bằng những dòng sông hiền lành, bằng mùi lúa mới và những buổi chiều vàng như mật. Nhưng có lẽ, thứ giữ chân người ta lâu nhất lại là một người nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời mình. Câu chuyện của Tân và Phúc bắt đầu như vậy. Hai người vốn chẳng
cophongdammy

cophongdammy

6 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu Huynh Buông Tay Ta Ra, Ta Sẽ Lạc Mất Lần đầu tiên gặp nhau, đó là vào một buổi chiều có nắng dịu như mật. Lâm Viễn đang ngồi trong khoảng sân đầy cây xanh của một ngôi nhà cổ nằm nép mình giữa những con đường yên tĩnh. Y vốn thích những nơi như thế, nơi không ai biết mình là ai, cũng
cophongdammy

cophongdammy

2 lượt thích

Đam Mỹ - Nếu Không Có Huynh, Cảnh Đẹp Cũng Vô Nghĩa
Vào những năm tháng huy hoàng của vương triều cổ đại, có một câu chuyện tình chưa từng được ghi lại trong sử sách, nhưng lại sống mãi trong những cơn gió đi qua rừng cọ và những mái nhà gỗ thơm mùi trầm. Người tên Channara, con trai của một vị quan triều đình. Chàng nổi tiếng khắp kinh thành bởi d
cophongdammy

cophongdammy

11 lượt thích

Xem thêm
cophongdammy
0Đang theo dõi
261Người theo dõi
407Lượt thích và lưu

cophongdammy