Ta cứ ngỡ đời dài rộng lắm, nào có ngờ chớp mắt đã
Ta cứ nghĩ đời người dài rộng lắm, đâu có ngờ chớp mắt đã trăm năm. Mới hôm nào tóc dài thắt đôi bím, mắt xoe tròn ngơ ngác, mộng mơ hoang. Chỉ một đêm mưa dài giấc ngủ vội, dậy thấy mình đã gối mỏi chồn chân, mắt đã nhòe, tóc chút điểm hơi sương, không mộng mị, chỉ còn thương kí ức, và hoài