PHÍA KHÔNG ANH
Đừng đẩy em về phía không anh
Em sẽ không biết làm gì nữa cả
Em sự rằng mình sẽ gục ngã
Có tâm hồn nào mạnh mẽ mãi được đâu?
Đừng đẩy em về phía không nhau
Anh đường khác và em... Con đường khác
Lỡ... Đôi chân bước... Lạc
Sao ta tìm về được với nhau?
Đừng đẩy em lại những hố sâu
Của lạnh giá, cô đơn, hờn tủi
Đã một lần yêu thương anh gửi
Có lẽ nào lại bỏ mặc em sao?
Đừng! Anh đừng đi với một người nào
Trên con đường giờ đã là kỷ niệm
Hạnh phúc là những gì ta trải nghiệm
Có lẽ nào anh quên hết... Sao anh?
Sưu tầm
Lời Bình: Bài thơ là tiếng lòng của một người phụ nữ đứng trước nguy cơ đánh mất một cuộc tình. Không oán trách dữ dội, không trách móc nặng nề, mà là một lời níu giữ rất mềm:
Đừng đẩy em về phía không anh
Em sẽ không biết làm gì nữa cả…
Chỉ riêng câu mở đầu đã đủ tạo cảm giác trống vắng rồi.
Còn bức ảnh thì đặc biệt ở chỗ:
- Chỉ là một bóng đen cô gái.
- Ngồi một mình trên chiếc ghế cao.
- Không thấy gương mặt nhưng vẫn cảm nhận được sự cô độc.
- Nền đỏ rực như màu của đam mê, yêu thương, nhưng nhân vật lại chìm trong màu đen của khoảng lặng.
Sự tương phản ấy làm tôi liên tưởng đến những câu:
Đừng đẩy em về phía không nhau
Anh đường khác và em… Con đường khác
Có cảm giác như người trong ảnh đang ngồi giữa một vùng ký ức đỏ rực của tình yêu đã qua.
Tôi thích nhất đoạn:
Hạnh phúc là những gì ta trải nghiệm
Có lẽ nào anh quên hết… Sao anh?
Bởi đó không còn là lời van nài nữa, mà là một câu hỏi chứa đầy tiếc nuối. Những gì đã từng đẹp đẽ, từng hạnh phúc, sao có thể quên dễ dàng như vậy?
Đọc bài như vậy mới thấy thơ hay ở chỗ: Có những nỗi lòng người ta không nói được trong đời thường, nhưng chỉ vài câu thơ lại nói hộ được hết.
CHÚC CÁC BẠN CHIỀU VUI VẺ, HẠNH PHÚC







































