Có những điều, phải đi qua gần hết một đời người mới hiểu…
Khi còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ rằng hạnh phúc là có thật nhiều tiền, thật nhiều người yêu thương, thật nhiều thành công và được mọi người công nhận. Ta vội vàng chạy theo những điều ở phía trước mà quên mất rằng thời gian phía sau đang lặng lẽ lấy đi tuổi trẻ của mình.
Rồi một ngày, khi đi qua đủ những lần được – mất, hợp – tan, vui – buồn, ta mới nhận ra:
Một bữa cơm có đủ người thân còn quý hơn những bàn tiệc xa hoa.
Một giấc ngủ bình yên còn đáng giá hơn những đêm thức trắng để tranh hơn thua.
Một sức khỏe tốt còn quan trọng hơn mọi thứ vật chất ta tích góp cả đời.
Cuộc sống vốn không dài như ta tưởng. Người gặp hôm nay chưa chắc ngày mai còn gặp. Lời muốn nói, hãy nói khi còn kịp. Người muốn thương, hãy thương khi còn có thể.
Đừng quá trách ai đó đã rời đi, bởi mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều mang theo một bài học. Có người dạy ta biết yêu thương, có người dạy ta biết trưởng thành, và cũng có người dạy ta cách mạnh mẽ bước tiếp.
Đến một độ tuổi nào đó, người ta không còn mong mình giàu nhất, giỏi nhất hay nổi bật nhất. Chỉ mong cha mẹ còn khỏe, con cái bình an, bản thân không mang bệnh tật và mỗi sáng thức dậy vẫn còn thấy ánh nắng ngoài hiên.
Hóa ra, bình an mới là món quà quý giá nhất của cuộc đời.
Nếu hôm nay bạn còn được ăn một bữa cơm nóng, còn có người để gọi điện hỏi han, còn đủ sức để làm việc và mỉm cười, thì bạn đã may mắn hơn rất nhiều người ngoài kia.
Cuộc đời giống như một chuyến tàu. Người lên, kẻ xuống là chuyện bình thường. Điều quan trọng không phải là chuyến tàu đi nhanh đến đâu, mà là trong suốt hành trình ấy, ta đã sống tử tế với bao nhiêu người và đã đối xử với chính mình bằng bao nhiêu sự bao dung.
Sau cùng, thứ ở lại không phải là danh vọng hay tiền bạc, mà là những điều tốt đẹp ta đã gieo vào lòng người khác.
Vì thế, hãy sống chậm lại một chút.
Ít hơn những lời oán trách.
Nhiều hơn những lời cảm ơn.
Ít hơn những lần hơn thua.
Nhiều hơn những phút giây yêu thương.
Và hãy nhớ rằng:
“Không mong cầu cuộc đời phải luôn thuận ý, chỉ mong tâm mình đủ an để đi qua mọi sóng gió. Không cầu giàu sang phú quý, chỉ cầu những năm tháng về già vẫn còn sức khỏe, còn người thân bên cạnh và một lòng bình yên.”

























