Tự hỏi " hạnh phúc là gì " mà bao lần ta lúng túng.
Khi yêu thời son trẻ, em đã từng ước mộng rất nhiều thứ.
Nhưng trưởng thành rồi, chỉ mong:
Một bữa cơm ấm.
Một giấc ngủ sâu.
Một lần tha thứ cho chính mình vì đã từng yêu sai.
Vậy thôi.
Em thương anh đến mức ngay cả lúc mệt mỏi nhất cũng không nỡ buông.
Tụi mình có thể cãi nhau, tổn thương nhau, im lặng đến nghẹt thở...nhưng chỉ cần anh quay lại ôm em một chút thôi, mọi giận hờn tự nhiên tan sạch.
Em không cần gì lớn lao, chỉ cần anh đừng biến mất vào những ngày em yếu lòng.
Yêu anh vừa làm em mạnh mẽ hơn, vừa làm em mềm yếu hơn, nhưng trái tim này...dù có đau bao nhiêu lần, vẫn chọn anh trước tiên.
Chỉ là "thương nhau để đó", không tiến, không lùi, không chờ, không hy vọng.
Em có phải là một đoạn hồi ức đẹp trong tim anh không hay chỉ là một người thoáng qua trong đời rồi vụt mất? Để sau này đến cả cái tên cũng chỉ còn ngờ ngợ trong tâm trí.
Em không biết mình sẽ còn nhớ được bao nhiêu điều về anh, nhưng có lẽ em sẽ không quên năm tháng đó em đã thương anh như thế nào, đã cố chấp vì anh ra sao. Chỉ là một mình em sẽ chẳng thể làm gì thêm được nữa.
Thật tiếc khi em chỉ có thể giữ anh ở trong tim chứ không giữ được anh bên cạnh...
Vậy nên, nếu có gặp lại trong một ngày nào đó, hy vọng ánh mắt ta chạm nhau sẽ là ánh mắt của hai người đã học cách tha thứ.
Và trong khoảnh khắc ấy ta sẽ mỉm cười như những người cũ từng thương nay đã trưởng thành ...!




















































hết duyên hết phận sẽ ra đi,còn duyên còn phận tự ở lại❤️