Giá Trị Từ Những Vết Nứt
Ngày xưa, có một người gánh nước nọ sở hữu hai chiếc bình gốm lớn, treo ở hai đầu một chiếc đòn gánh đặt ngang vai. Một chiếc bình hoàn hảo, luôn mang về đủ lượng nước sau quãng đường dài từ suối về nhà. Nhưng chiếc bình còn lại thì có một vết nứt dài bên hông, khiến cho khi về đến nơi, nó chỉ còn lại một nửa lượng nước ban đầu.
Suốt hai năm ròng rã, chiếc bình hoàn hảo luôn tự hào về sự toàn vẹn của mình, trong khi chiếc bình nứt luôn sống trong mặc cảm và xấu hổ. Nó cảm thấy mình là một kẻ thất bại vì đã khiến người chủ phải làm việc vất vả hơn mà kết quả lại không trọn vẹn.
Một ngày nọ, bên dòng suối, chiếc bình nứt lấy hết can đảm nói với người gánh nước: "Tôi thực sự xin lỗi ông. Bởi vết nứt của tôi mà nước đ ã rò rỉ suốt dọc đường, công sức của ông đã bị lãng phí vì lỗi của tôi."
Người gánh nước mỉm cười nhân hậu và bảo: "Con có chú ý thấy rằng, hoa chỉ mọc dọc bên đường phía của con, còn phía bên kia thì không có gì cả không?"
Ông nhẹ nhàng tiếp lời: "Ta biết vết nứt của con, nên ta đã gieo những hạt giống hoa dọc con đường đó. Mỗi ngày, khi chúng ta đi từ suối về nhà, chính con đã thầm lặng tưới mát cho chúng. Suốt hai năm qua, ta đã có thể hái những đóa hoa rực rỡ ấy để trang trí cho bàn ăn của mình. Nếu không có vết nứt của con, con đường này sẽ không bao giờ đẹp đẽ đến thế."
Triết lý sống: Mỗi chúng ta đều là một "chiếc bình nứt" với những khuyết điểm riêng. Thay vì mặc cảm hay chối bỏ, hãy học cách chấp nhận và trân trọng những "vết nứt" ấy. Bởi đôi khi, chính từ những khiếm khuyết của mình, nếu biết đặt đúng chỗ, bạn có thể tạo nên những điều kỳ diệu làm đẹp cho cả thế giới xung quanh.
























