NHẬT KÝ CỦA CHI CHI

Gió mùa đông bắc tràn qua những con hẻm nhỏ ở ngoại ô thành phố, mang theo cái lạnh buốt thấu tận xương tủy. Trong căn phòng trọ ọp ẹp nằm khuất sau dãy nhà cao tầng, Diệp Chi cuộn tròn trên chiếc giường sắt cũ kỹ, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố vàng. Cơn đau âm ỉ từ vùng bụng dưới lại bắt đầu lan rộng, như có hàng trăm mũi kim nhỏ đang từ từ đâm xuyên qua da thịt cô. Cô đã quen với nó rồi. Hơn một tháng nay, cơn đau trở thành người bạn đồng hành trung thành nhất, không bao giờ rời bỏ cô dù chỉ một phút giây.

Căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông. Một chiếc giường sắt nhỏ, một cái bàn gỗ ọp ẹp đặt sát tường, chiếc quạt trần quay chậm rãi phát ra tiếng kẽo kẹt đều đặn như nhịp thở của một người sắp tắt hơi. Trên bàn, chồng sách cũ cô mua từ tiệm sách ngoài chợ trời chất đống ngổn ngang. Bên cạnh là mấy vỉ thuốc giảm đau rẻ tiền cô mua ở hiệu thuốc gần nhà – thứ duy nhất giúp cô cầm cự qua những đêm dài vật vã.

Diệp Chi năm nay hai mươi tư tuổi. Làn da cô xanh xao, gầy gò đến mức những đường gân xanh nổi rõ mồn một dưới lớp da mỏng. Mái tóc đen dài ngày trước óng ả giờ khô xơ, rụng từng mảng mỗi lần cô chải đầu. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là cơ thể đang dần héo hon, mà là sự trống rỗng trong đôi mắt cô – đôi mắt của một người đã đánh mất tất cả niềm tin vào cuộc sống, vào những người mang cùng dòng máu với mình.

Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình hiển thị dòng chữ “Mẹ”. Diệp Chi nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, không với tay nhấc máy, cũng không từ chối cuộc gọi. Cô để mặc nó rung cho đến khi tự động ngắt. Mười phút sau, một tin nhắn hiện lên: “Cuối tuần này về nhà, mày đi chợ phụ mẹ. Nhớ mua ít trái cây, thằng Tin nó thèm ăn xoài chín.”

Tin – em trai cô, cậu con trai vàng ngọc mà bố mẹ cô đã chờ đợi suốt mười lăm năm trời. Năm Diệp Chi mười lăm tuổi, mẹ cô mang thai lần thứ tư. Ba lần trước đều là con gái, hai đứa bị phá bỏ, một đứa sinh non không giữ được. Lần thứ tư này, khi bác sĩ thông báo đó là con trai, cả nhà cô như vỡ òa trong hạnh phúc. Bố cô – một người đàn ông suốt ngày say xỉn, đánh đập vợ con – hôm đó đã khóc. Ông khóc vì cuối cùng dòng họ Lê cũng có người nối dõi. Còn Diệp Chi, đứa con gái duy nhất còn sống trong nhà, từ khoảnh khắc ấy trở thành kẻ thừa thãi.

Cô còn nhớ như in cái ngày mẹ từ bệnh viện trở về, trên tay bế đứa em trai đỏ hỏn quấn trong chiếc khăn lông trắng muốt. Bố cô đứng ở cửa, gương mặt rạng rỡ khác thường. Họ hàng hai bên nội ngoại tụ tập đông đủ, tiếng cười nói rộn rã khắp căn nhà nhỏ. Không ai để ý đến Diệp Chi đang đứng co ro trong góc bếp, trên tay bưng nồi cháo gà nóng hổi mẹ dặn cô nấu từ sáng sớm.

“Mẹ... cháo đây ạ.” – Cô rụt rè bưng nồi cháo đến bên giường.

“Để đấy đi. Ra ngoài chơi đi, đừng làm ồn em ngủ.” – Mẹ cô thậm chí không ngẩng mặt lên nhìn cô. Đôi mắt bà dán chặt vào đứa con trai bé bỏng đang ngủ ngon lành trong lòng, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện mà Diệp Chi chưa từng thấy mẹ dành cho mình.

Cô lặng lẽ đặt nồi cháo xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, rồi lùi ra ngoài như một cái bóng mờ nhạt. Khi đi ngang qua phòng khách, cô nghe thấy giọng bà nội the thé:

“Nhà mình cuối cùng cũng có cháu đích tôn rồi. Thằng cu này giống hệt bố nó hồi nhỏ. Còn con bé Chi... nuôi nó lớn chừng này là phúc phần lắm rồi. Sau này gả chồng, cũng đỡ được cái miệng ăn.”

Diệp Chi đứng sững lại sau cánh cửa. Cô mười lăm tuổi, đủ lớn để hiểu hết những lời bà nội vừa nói. Bàn tay cô nắm chặt vạt áo, những ngón tay trắng bệch. Cô muốn khóc, muốn hét lên rằng cô cũng là con, cũng là cháu, cũng là máu mủ của gia đình này. Nhưng cô đã không làm thế. Cô chỉ lặng lẽ bước ra sân sau, ngồi thụp xuống bên giếng nước, để mặc nước mắt lặng lẽ rơi.

Từ ngày có em trai, cuộc sống của Diệp Chi thay đổi hoàn toàn. Trước đây, dù không được yêu thương, cô vẫn có một chỗ trong nhà. Cô vẫn được ăn cơm cùng mâm, được ngủ trong căn phòng nhỏ phía sau bếp. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều xoay quanh “thằng Tin”. Những bữa cơm, miếng ngon nhất dành cho nó. Quần áo mới, đồ chơi đắt tiền, sữa ngoại nhập khẩu – tất cả đều ưu tiên cho “cục vàng” của gia đình. Còn Diệp Chi, cô phải nhường phòng cho em, chuyển ra ngủ ở kho chứa đồ sau bếp – nơi chật hẹp, ẩm thấp, mùa hè nóng như lò lửa, mùa đông lạnh buốt như hầm băng.

Năm cô mười bảy tuổi, bố cô mất việc ở xưởng gỗ. Những cơn say của ông ngày càng triền miên. Mỗi lần say, ông lại đập phá đồ đạc, chửi bới vợ con. Nhưng có một điều kỳ lạ: ông chưa bao giờ đụng đến thằng Tin. Dù có say đến mấy, chỉ cần thấy thằng con trai, ông lập tức dịu giọng, ôm ấp nựng nịu. Còn Diệp Chi, cô trở thành bao cát cho những cơn thịnh nộ của ông.

Lần đầu tiên cô bị đánh, đó là một buổi chiều mưa tầm tã. Cô vừa đi học về, người ướt sũng. Bố cô đang ngồi ở phòng khách, trên bàn la liệt vỏ chai bia. Thấy cô bước vào, ông quát:

“Mày đi đâu giờ này mới về? Cơm nước gì chưa?”

“Con... con vừa học thêm về ạ. Để con đi nấu cơm ngay.” – Cô lí nhí đáp, vội vàng cởi dép định chạy vào bếp.

“Đứng lại.” – Giọng ông trầm thấp, nguy hiểm. – “Tiền học thêm đâu ra?”

Diệp Chi đứng sững. Đó là số tiền cô dành dụm từ việc bán vé số dạo sau giờ học. Mẹ cô không cho cô tiền đi học thêm, nói rằng “con gái học nhiều làm gì, sau này cũng về nhà chồng”. Nhưng cô khao khát được học, được thoát khỏi cái gia đình ngột ngạt này. Cô đã giấu mọi người, lén đi làm thêm để đóng tiền học.

“Dạ... con... con xin bạn con...”

Bốp! Cái tát như trời giáng khiến cô ngã dúi dụi xuống nền nhà. Tai cô ù đi, mắt nổ đom đóm.

“Mày tưởng tao không biết mày đi bán vé số hả? Con gái con đứa, ai cho mày ra đường vất vưởng như ăn mày? Hàng xóm họ nhìn vào, họ nói tao không nuôi nổi con à? Mày làm nhục gia đình này đủ rồi

/Thành phố Hồ Chí Minh #truyenngan #fe #goctram

6/16 Đã chỉnh sửa vào

... Đọc thêmKhi đọc câu chuyện của Diệp Chi, mình không khỏi cảm thấy ngậm ngùi và đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của những người con gái bị xem nhẹ trong gia đình. Ở nhiều gia đình Việt Nam, đặc biệt là những gia đình còn giữ nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, các cô gái như Chi thường bị coi là 'gánh nặng' hoặc thậm chí đối xử bất công. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần mà còn tác động tiêu cực lên thể chất và tương lai của họ. Trong câu chuyện, cảnh sinh hoạt trong căn phòng trọ nhỏ, những tiếng quạt trần kẽo kẹt và chồng sách cũ giản dị gợi cho mình cảm giác vừa thân thuộc vừa đau lòng. Mình từng nghe kể nhiều trường hợp các bạn trẻ phải chịu cảnh bạo hành gia đình hay bị chèn ép để nhường vị trí cho con trai, giống như Chi phải nhường phòng cho em trai để lại kho chứa đồ ẩm thấp. Điều khiến mình nhớ mãi là hình ảnh Diệp Chi bị phớt lờ, không được mẹ quan tâm khi em trai chào đời, thậm chí còn bị bà nội nói những lời cay nghiệt. Những tình huống này cho thấy sự cô đơn và mất mát niềm tin vào chính gia đình ruột thịt có thể sâu sắc đến thế nào. Qua trải nghiệm cá nhân, mình hiểu được rằng để vượt qua những khó khăn như vậy, những người trẻ cần nhiều hơn một sự đồng cảm từ cộng đồng và xã hội. Họ cần được lắng nghe, được tiếp cận với các nguồn hỗ trợ tâm lý và pháp lý để bảo vệ bản thân và hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn. Câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc giáo dục bình đẳng giới, nhân quyền trong các gia đình Việt hiện đại. Mỗi cô gái, mỗi người con đều xứng đáng nhận được tình yêu thương, sự quan tâm không phân biệt giới tính hay chức danh trong gia đình. Cuối cùng, mình mong rằng tác phẩm sẽ tiếp tục lan tỏa và giúp nhiều người nhận thức sâu sắc hơn về những tổn thương âm thầm đang tồn tại trong xã hội, từ đó cùng chung tay xây dựng một môi trường sống an toàn, đầy tình thương cho tất cả mọi người.

1 bình luận

Hình ảnh của Lemon8 Tutorial
Lemon8 Tutorial

🍋 Chào mừng bạn đến với Lemon8. 🍋 Chúng tôi rất vui khi thấy bài đăng tuyệt vời của bạn🎉 Đừng quên theo dõi chúng tôi @lemon8tutorial để biết thêm nhiều nội dung đang hot trên Lemon8. Hãy chia sẻ những bài tiếp theo của bạn cho chúng tôi nhé🤩