Nội trợ không có nghĩa là được chồng nuôi
Nội trợ không có nghĩa là được chồng nuôi
Mình nhớ hoài câu trong một quyển sách: “Một người phụ nữ ở nhà chăm sóc cho gia đình hoàn toàn vẫn có thể xây dựng cho mình một cái phúc đức lớn bằng việc nuôi dưỡng những con người giúp ích cho xã hội”. Đọc xong thấy như được giác ngộ luôn. Tự nhiên hiểu ra, ở nhà nội trợ không đồng nghĩa với việc mình “ăn bám” hay chỉ được chồng nuôi. Ở nhà nội trợ là một công việc đúng nghĩa. Sáng dậy lo bữa ăn, giặt giũ, dọn dẹp, chăm con, dạy con, quản lý chi tiêu… tất cả đều tốn sức và thời gian. Nhiều người bảo “ở nhà có làm gì đâu”, nhưng thử để họ làm một ngày thôi là biết liền. Giá trị của nội trợ là ở chỗ giữ được mái ấm, nuôi dưỡng con cái, tạo nền tảng bình an để chồng/vợ yên tâm đi làm. Cái quan trọng là chính mình phải thấy mình có giá trị trước. Khi mình xem mình chỉ là “được chồng nuôi”, lúc đó lời nói, ánh mắt của người khác rất dễ làm mình tổn thương. Còn khi mình hiểu rõ: “Mình đang lo tròn bổn phận của nội trợ, mình đang chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái”, thì tự nhiên có một sự tự tin nhất định. Không phải kiểu tự cao, mà là biết mình đang đóng góp thực sự. Tất nhiên, nội trợ không có nghĩa là bỏ hết tương lai, không dám nghĩ đến chuyện tự lập tài chính. Nếu có thể, bạn vẫn nên học thêm kỹ năng, làm việc online, kinh doanh nhỏ… để có thu nhập riêng. Nhưng ngay cả khi chưa kiếm được nhiều tiền, việc bạn ở nhà chăm con, lo cho gia đình đàng hoàng cũng là một dạng “giá trị” rất lớn. Đứa con muốn phát triển tốt cũng cần một người mẹ có phúc đức, kiên nhẫn, chịu khó ở bên cạnh. Điều cần tránh là thái độ lười biếng, phó mặc mọi thứ. Khi chồng đã nói rõ cần bạn phụ một tay đi làm, mà bạn không chịu làm gì, chỉ muốn hưởng thụ, lúc đó mới dễ bị xem thường. Còn nếu hai vợ chồng đã thống nhất: “Anh lo chuyện ngoài xã hội, em lo chuyện trong nhà”, thì đó là sự phân chia trách nhiệm, chứ không phải em bị “nuôi”. Nếu một ngày nào đó chồng không còn đủ khả năng lo cho mình nữa, thì mình vẫn phải sẵn sàng tự đứng trên đôi chân của mình. Dù ở nhà hay đi làm, phụ nữ vẫn nên có suy nghĩ tự chủ: tự học, tự nâng giá trị bản thân. Đừng để người khác quyết định mình có giá trị hay không; mình sống tử tế, chăm sóc gia đình thật lòng, chịu khó hoàn thiện bản thân – đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho cuộc đời mình.

















