Trong suốt cuộc đời mình, Alex không có một điểm tựa.
Nhà — nơi đáng lẽ là tổ ấm — lại là địa ngục.
Khi cô cố gắng phản kháng hay tìm kiếm sự giúp đỡ, xã hội và những người xung quanh đều quay lưng. Sự trả thù của cô không mang lại cảm giác thỏa mãn hay hả hê của công lý, mà chỉ ngập tràn sự bế tắc, đau đớn và cô độc.
Nhà văn Pierre Lemaitre đã rất xuất sắc khi xây dựng tâm lý nhân vật. Ông không lãng mạn hóa nỗi đau, cũng không biến Alex thành một nữ anh hùng. Ông ném cô vào vũng bùn tăm tối nhất, để cô tự vùng vẫy trong đau đớn, và để lại cho người đọc một khoảng trống vô hạn cùng câu hỏi nhức nhối về ranh giới giữa đúng và sai, giữa nạn nhân và hung thủ.

































