Ngồi nhìn mây trôi mãi, trôi về nơi xa xăm mịt mù, anh thấy lòng mình rã rời. Trong giấc mơ chiều nay, anh lại gọi thầm tên em cái tên mà mỗi lần thốt lên, tim anh như thắt lại. Bao ước muốn, bao khát khao ngày nào vẫn còn ở đây, còn cháy bỏng trong cơn mê chắng thể dập tắt.
Anh nhớ em... nhớ đến nghẹn ngào. Nhớ mái tóc xanh mềm như tơ trời, nhớ ánh mắt trong veo từng khiến anh quên cả thế gian. Em đã đi, mang theo cả tháng ngày hạnh phúc, đế lại anh với khoảng trống mênh mang và giọt sầu rơi mãi không thôi. Những buổi chiều hoang văng, anh gọi thầm tên em, tiếng gọi như rơi vào hư vô, chỉ còn lại âm vang xót xa trong lòng.
Chiếc lá úa rời cành rồi cũng tìm về đất mẹ, còn anh, biết tìm đâu bến đồ khi người đã khuất bóng phương xa? Bao kỷ niệm ùa về như ngọn sóng dữ, vỗ dồn dập vào trái tim anh nỗi nhớ, nỗi mong chờ, và cả niềm tiếc nuối chẳng thế nào nguôi.
Em ơi, anh không thế ngừng nhớ em, dù từng phút giây cô đơn dày vò đến xé lòng. Anh nhớ nụ cười thơ ngây, nhớ ánh mắt chan chứa một trời bình yên. Anh nhớ tât cả, và anh yêu tất cả như thể cả đời này anh chỉ sống để khắc ghi một bóng hình duy nhất.
Dù cho thời gian có trôi, dù cho khoảng cách có vĩnh viễn chia đôi, anh vẫn không ngừng thương, không ngừng nhớ. Cả suốt đời này, anh nguyện mang tình yêu ấy, nồng nàn và da diết, để dành riêng cho em người con gái duy nhất anh gọi bằng hai chữ "người thương".
Nếu có một phép màu đưa em trở về, anh sẽ ôm chặt em vào lòng, sẽ không bao giờ để mất thêm một lần nào nữa. Còn nếu định mệnh mãi bắt ta xa nhau... thì hãy tin, trong từng nhịp đập cuối cùng, anh vẫn sẽ gọi tên em.
Mãi mãi thương nhớ,
Anh……..

































nhưng a nào có biết người ta cũng đau khổ lắm,a xuất hiện với vài tn rồi a mat tiêu,k biết a đang nghĩ gì mà giận e một cách vô cớ, rồi để lại e một noi niềm đau nhói,moi lần nhớ a tim e như that lại