Bình yên cũng là một loại hạnh phúc đơn giản và ấm áp nhất...
Đã qua rồi cái thời lấy sự bận rộn làm thước đo cho giá trị, hay lấy ánh nhìn của người khác làm tiêu chuẩn cho hạnh phúc.
Tuổi 30 dạy mình rằng:
Căn phòng nhỏ, một cuốn sách hay và một bộ phim đi vào lòng người mới chính là sự xa xỉ thực sự.
Khi 30 tuổi, mình bắt đầu hiểu:
Không phải mối quan hệ nào cũng cần giữ.
Không phải cơ hội nào cũng cần nắm.
Không phải lời mời nào cũng cần gật đầu.
Có những thứ từng nghĩ là " không thể" đến giờ nhìn lại chỉ thấy... mình từng quá ồn ào.
Ở độ tuổi 30, là lúc phụ nữ đẹp nhất.
Không phải vì da căng hơn, mà vì ánh mắt bớt hoang mang.
Mình hiểu giá trị của tiền.
Hiểu giá trị của sự im lặng.
Hiểu giá trị c ủa một người đàn ông biết tôn trọng mình.
Và trên hết - hiểu giá trị của chính mình.
Và khi 30, mình không còn mơ cổ tích.
Nhưng lại biết cách biến cuộc đời mình thành một câu chuyện đáng sống.
Không cần ai công nhận.
Không cần ai tung hô.
Bình thường thôi
Bình yên thôi
Thế là đủ.
Thay vì mải mê tìm kiếm sự công nhận ở những đám đông ồn ào, mình chọn ngồi lại với chính mình. Hãy vun đắp cho tâm hồn bằng những kiến thức mới, vỗ về cảm xúc bằng những câu chuyện ý nghĩa.
Mỗi người trong chúng ta, vào những thời điểm khác nhau, sẽ nếm được một vị riêng biệt của cuộc đời.
Vị mặn khi biệt ly.
Vị đắng khi vấp ngã.
Vị đậm đà của tình thân
Và cả...
Vị nhạt của tình người mờ phai.
Khi đã nếm đủ hương vị cuộc sống:
mới thấu tỏ lòng mình,
nhìn rõ chuyện đời,
thong dong mà sống.
Hóa ra, khi bên trong đủ đầy, thế giới tự khắc trở nên dịu dàng hơn.

















