Vẫn chỉ một mình đi trọn một đời
Mỗi người chúng ta đi qua cuộc đời mưa gió này, nhìn thì đông đúc, tưởng như có rất nhiều người bên cạnh, nhưng nếu nhìn sâu vào, sẽ thấy một sự thật rất lặng lẽ: mọi thứ vẫn diễn ra trong phạm vi của chính mình.
Sinh ra...một mình, lớn lên có tình yêu, gia đình, con cái, có những mối quan hệ tưởng như gắn bó sâu sắc. Nhưng trong mỗi bước đi, mỗi cảm giác khởi lên hay những biến động trong tâm, vẫn chỉ là tự mình nếm trải.
Một cơn đau thân thể không ai chịu thay.
Một cảm giác buồn khổ trong tâm cũng không ai gánh giúp.
Chúng ta có thể kể ra và được lắng nghe, thậm chi cả thấu hiểu, nhưng cái đang xảy ra bên trong thì vẫn là phần thế giới của riêng mình mà không ai có thể đi vào được.
Có những lúc ở rất gần nhau, mà vẫn không chạm được, chỉ một điều bất như ý thôi cũng đủ thấy mỗi người là một thế giới tách biệt.
Vậy mà mình vẫn luôn tin rằng chỉ cần có một ai đó bên cạnh thì mình sẽ không còn cô đơn nữa. Nhưng rồi năm tháng trôi qua mới nhận ra, cái gọi là “có nhau” chỉ làm vơi đi một chút trống trải, chứ không thể chạm tới tận cùng bên trong.
Bởi vì có những khoảng trống bỗng dưng xuất hiện mà đến chính mình còn chưa kịp hiểu thì ai có thể thấu cảm và chia sẽ cùng mình.
Chỉ khi thôi tìm kiếm, chịu ngồi lại với chính mình trong bóng đêm tĩnh lặng và nhìn thẳng vào những gì đang diễn ra bên trong: cảm giác buồn vui sinh lên rồi lắng xuống, suy nghĩ xuất hiện liên tục rồi biến mất, những ký ức kéo về rồi cũng tự tan đi. Không có gì ở lại lâu như mình từng tưởng. Nhưng cũng chính trong bóng đêm ấy lại xuất hiện một ánh sáng lóe lên từ tâm.
Không có ai vui khổ, chỉ có vui khổ đang có mặt.
Không có ai chịu thay và làm dịu lại.
Vạn pháp tự sinh _ tự diệt.
Ngay khoảnh khắc ấy, có một cái gì đó vỡ ra rất nhẹ, không ồn ào, chỉ là một sự trực nhận:
"Mái nhà che chắn gió mưa thật sự không phải một nơi ở bên ngoài, không phải mối quan hệ nào đó, càng không là một người đặc biệt, mà pháp đang vận hành nơi chính mình."
Nơi mình thấy rõ mọi thứ sinh rồi diệt, quan sát mọi nỗi khổ, niềm vui, giận hờn, thương ghét...nhưng không bị cuốn theo.
Nơi mình đứng yên, giữa đời giông bão mà vẫn bình thản vững vàng bước qua.
Và “một mình” không còn là cô đơn.
Mà là một nơi rất yên... để quay về và thấy ra sự thật.