Theo các bác sĩ, nhiều người tìm đến phẫu thuật kéo dài chân vì mắc chứng "height dysphoria" (rối loạn hình thể về chiều cao). Họ bị ám ảnh quá mức với việc mình thấp, luôn cảm thấy bị xem thường và coi việc kéo chân như "lối thoát cuối cùng" để làm lại cuộc đời. Điều đáng nói là rất nhiều người thực hiện phẫu thuật nhưng thực chất họ không hề thấp, chỉ là họ không hài lòng với chiều cao hiện tại của mình. Nhưng bạn đã biết chỉ để kéo chân dài hơn 15cm, phải trải qua những gì?
... Đọc thêmLúc mới tìm hiểu về phẫu thuật kéo dài chân, mình bị ám ảnh bởi những bức ảnh chụp X-quang chân hơn là hình before–after chụp toàn thân. Nhìn vào phim X-quang, bạn sẽ thấy rất rõ xương bị cắt, vít, đinh nội tủy hoặc khung Ilizarov, và từng mm chiều dài được “kéo” ra mỗi ngày.
Thường trước khi mổ, bác sĩ sẽ cho chụp X-quang hai chân thẳng – nghiêng để đo chính xác chiều dài xương đùi, xương cẳng chân, đánh giá trục xương, biến dạng sẵn có. Trên phim có các vạch đo chiều cao, đánh dấu từng đoạn xương, giúp bác sĩ tính toán xem có thể kéo thêm bao nhiêu cm mà vẫn an toàn. Những hình “ĐỂ CAO THÊM 15CM – phải trải qua những gì?” không chỉ là slogan, mà là tổng hợp của hàng loạt lần chụp X-quang trong suốt quá trình điều trị.
Sau khi cắt xương và đặt dụng cụ, bệnh nhân sẽ chụp X-quang định kỳ (thường 2–4 tuần/lần). Trên phim, bạn sẽ thấy khe xương ở chỗ cắt dần dần xuất hiện mô xương mới nối hai đầu lại. Bác sĩ dựa vào đó để điều chỉnh tốc độ vặn khung hoặc giãn đinh nội tủy. Nếu kéo quá nhanh, khoảng trống trên X-quang sẽ “loãng”, xương khó liền, nguy cơ gãy hoặc biến dạng về sau. Nếu kéo quá chậm thì không đạt mục tiêu chiều cao, lại tốn thời gian nằm khung.
Ở giai đoạn đang kéo, nhiều người chia sẻ là xem ảnh X-quang còn… đau hơn nhìn chân thật, vì thấy rất rõ đinh, ốc xuyên qua xương. Mỗi lần đi chụp, vừa mong nhìn thấy xương liền tốt, vừa lo phát hiện lệch trục hoặc vít bị lỏng. Những dòng chữ như “Cái giá phải trả không hề rẻ”, “Rủi ro và biến chứng tiềm ẩn” không phải để hù dọa, mà là lời nhắc rằng phía sau vài cm chiều cao là cả hành trình vật lý trị liệu, đau nhức và nguy cơ biến chứng ghi rõ trên từng tấm phim.
Một chi tiết ít ai để ý là ảnh X-quang cũng cho thấy liệu hai chân có còn cân đối hay không. Có người sau khi kéo xong, chiều cao tăng nhưng trục chân không thẳng như ban đầu, đi lại phải tập rất lâu. Vì vậy các bác sĩ chỉnh hình thường nhấn mạnh: không phải ai ám ảnh chiều cao cũng nên mổ. Đôi khi, việc học cách chấp nhận thân hình của mình, tập thể thao để dáng đẹp hơn, đứng thẳng hơn lại là “ca phẫu thuật tâm lý” an toàn và rẻ hơn nhiều.
Nếu bạn đang tìm ảnh chụp X-quang chân để tham khảo trước khi quyết định, hãy nhớ: phim chỉ cho bạn thấy phần cơ học của xương. Những thứ không hiện lên được là nỗi đau sau mổ, số giờ tập phục hồi chức năng mỗi ngày, và câu hỏi lớn: “Liệu chiều cao có phải là tất cả, hay giá trị của một người còn đến từ nhiều thứ khác ngoài con số trên thước đo?”