Mình đã từng tự trách bản thân rất nhiều…
Có một thời gian…
Mình từng tự trách bản thân rất nhiều.
Tại sao người khác vẫn cố gắng được, còn mình thì chỉ muốn nằm yên?
Tại sao có những ngày chẳng còn muốn làm việc, chẳng muốn gặp ai, cũng chẳng muốn mở điện thoại?
Mình đã từng nghĩ đó là sự yếu đuối.
Cho đến khi mình hiểu…
Không phải lúc nào mất động lực cũng là vì mình lười.
Đôi khi, đó là cách cơ thể lên tiếng sau một quãng thời gian quá dài phải gồng gánh.
Sau nhiều biến cố, nhiều đêm mất ngủ và cả những ngày phải học cách sống cùng rối loạn lưỡng cực, mình mới nhận ra:
Nghỉ ngơi không phải là bỏ cuộc.
Nghỉ ngơi là để có đủ sức đi tiếp.
Bây giờ, mỗi khi thấy mình chậm lại, mình không còn vội trách móc nữa.
Mình sẽ tự hỏi:
“Hôm nay cơ thể mình đang cần điều gì?”
Có thể chỉ là một giấc ngủ.
Một bữa ăn tử tế.
Một buổi chiều không phải cố gắng.
Hay đơn giản là vài phút yên tĩnh để cầu nguyện và hít thở.
Nếu hôm nay bạn cũng đang thấy mình chán nản, mệt mỏi hay mất hết động lực…
Xin đừng vội kết luận rằng mình vô dụng.
Biết đâu, điều bạn cần lúc này không phải là cố thêm một chút…
Mà là yêu thương chính mình nhiều hơn một chút. 🤍
“𝑯𝒐̛̃𝒊 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒌𝒆̉ 𝒎𝒆̣̂𝒕 𝒎𝒐̉𝒊 𝒗𝒂̀ 𝒈𝒂́𝒏𝒉 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈, 𝒉𝒂̃𝒚 đ𝒆̂́𝒏 𝒄𝒖̀𝒏𝒈 𝑻𝒂, 𝑻𝒂 𝒔𝒆̃ 𝒄𝒉𝒐 𝒄𝒂́𝒄 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛𝒊 đ𝒖̛𝒐̛̣𝒄 𝒚𝒆̂𝒏 𝒏𝒈𝒉𝒊̉.”
(𝑴𝒂-𝒕𝒉𝒊-𝒐̛ 11:28)
Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy để lại một chiếc 🤍 để chúng ta cùng nhắc nhau rằng: nghỉ ngơi cũng là một phần của hành trình trưởng thành.











































