Đâu có ai thiếu ai mà chớt đâu..
“Đâu ai thiếu ai mà chết đâu, đâu ai sống thiếu ai mà chết đâu” – nghe thì đơn giản nhưng để thật sự tin được câu này không hề dễ, nhất là sau một cuộc chia tay hay khi một mối quan hệ quan trọng đột ngột kết thúc. Có một thời gian mình cũng như bao người, cứ nghĩ nếu mất người đó thì chắc mình gục luôn. Ngày nào cũng kiểm tra điện thoại, chờ một tin nhắn, một cuộc gọi. Mọi thứ xung quanh vẫn bình thường nhưng trong lòng thì trống rỗng. Lúc đó mà ai nói “thiếu gì người” hay “rồi sẽ ổn thôi” mình nghe mà còn thấy khó chịu. Đến khi tự mình đi qua rồi mới thấy: đúng là không ai thiếu ai mà chết cả, chỉ là giai đoạn đầu mệt và nặng nề thôi. Điều giúp mình vượt qua nhanh hơn là cho phép bản thân buồn, nhưng đặt giới hạn cho nỗi buồn. Mình tự nói với mình: “OK, cho mày buồn một tháng, nhưng sau đó phải làm gì đó cho bản thân”. Thế là mình bắt đầu lên lịch đi làm, gặp bạn, học thêm một kỹ năng nhỏ như nấu ăn, tập thể dục. Không cần làm gì to tát, chỉ cần mỗi ngày nhích lên một chút. Một điều nữa mình nhận ra: trước giờ mình phụ thuộc cảm xúc vào người khác quá nhiều. Chỉ cần họ vui, mình vui theo; họ lạnh nhạt, mình tụt mood cả ngày. Khi bước ra khỏi mối quan hệ đó, mình mới tập quen với việc tự làm mình vui: tự đi cà phê, tự xem phim, tự lên kế hoạch cho tương lai mà không gắn nó với một ai cụ thể. Lúc đầu thấy lạc lõng, nhưng dần dần lại thấy nhẹ. Nếu bạn đang tìm hiểu ý nghĩa câu “đâu ai thiếu ai mà chết đâu, đâu ai sống thiếu ai mà chết đâu” vì đang trong một giai đoạn giống như vậy, thì mình chỉ muốn nói: cảm xúc của bạn bây giờ là thật, đừng phủ nhận. Nhưng hãy tin là vài tháng, vài năm sau nhìn lại, bạn sẽ thấy mình mạnh hơn rất nhiều. Người ta đến và đi là chuyện bình thường, quan trọng là sau mỗi lần như vậy, mình hiểu mình hơn, biết mình cần gì và xứng đáng với điều gì. Đừng vội thay thế khoảng trống bằng một người mới chỉ vì sợ cô đơn. Hãy dùng khoảng thời gian này để xây lại chính bạn: chăm chút lại ngoại hình, tập trung cho công việc, thử những điều bạn từng ngại. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra câu “đâu ai thiếu ai mà chết đâu” không phải là nói cứng miệng cho vui, mà là sự thật rất đời thường. Và khi bạn đứng vững một mình, nếu có ai đó đến bên cạnh, đó là vì bạn muốn, chứ không phải vì bạn cần họ để tồn tại.


































